Bất luận là trường học hay là chị em, hay là anh em tốt trong trường, nếu nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của cô nhất định sẽ cho là ngày tận thế sắp tới.
Cô dừng một lát, nói: “Được rồi, hôm nay mình không đi, cho dù không xảy ra chuyện gì, cũng gây ầm ĩ, mình đang rất loạn.”
“Hả? Đổi tính? Không phải cho tới nay cuối tuần cậu đều không ở yên trong TSo? Không muốn uống rượu? Vậy chúng ta đi…”
Cường đại như cô mà cam chịu bị hệ thống sai bảo? Cứ thử xem mèo nào cắn mỉu nào!
2 năm sau chia tay, hắn không ngờ mình sẽ gặp lại vợ cũ ở nơi tăm tối tột cùng
Nữ cảnh sát đơn thuần bảo vệ tổng giám đốc mặt lạnh, chuyện dở khóc dở cười gì đây?
Cá tính mạnh mẽ, nhan sắc thuần khiết, nhưng cô lại bị trói buộc bởi 1 hợp đồng
“Không đi, đâu cũng không đi, cho mình yên tĩnh chút.”
“…”
Hoàng A Mao và Thần Thần bên kia điện thoại đều là đồng đảng kiêm bạn tốt của An Hảo mấy năm, lần đầu tiên nghe An Hảo dùng giọng không chút lưu luyến này nói chuyện, nhỏ giọng hỏi: “Sao thế? Đã xảy ra chuyện gì?”
An Hảo nhức đầu che trán: “Có chút việc, mấy ngày nữa cậu sẽ biết, bây giờ để mình yên tĩnh trước đi.”
Không đợi Hoàng A Mao tiếp tục hỏi, An Hảo tùy tiện tìm một lý do cúp điện thoại.
Cũng không biết hôm nay tại sao mình phải nghe lời Tả Hàn Thành, rõ ràng anh không ở nhà, cô muốn đi nơi nào thì đi nơi đó, anh cũng không can thiệp được, nhưng vừa nghĩ tới anh nói sau này đây sẽ là nhà của cô, hạt giống phản nghịch trong lòng cô lại hiếm có bị đè xuống một lần.
Kệ, nể tình hôm qua anh giúp cô giải quyết vấn đề ở đồn cảnh sát, cô nhịn anh hai ngày, không phải chỉ có một cuối tuần!
Lần đầu tiên cuối tuần không có chuyện làm, bình thường học sinh lớp 12 cuối tuần đều đến trường học thêm, chỉ có An Hảo không chỉ có cúp cua, học thêm cuối tuần chưa từng đi.
Lúc này rảnh rỗi tới trưa, An Hảo ở nhà xem TV, cảm thấy mình sắp lên mốc, liếc nhìn tấm thẻ vàng trên bàn trà kia, do dự hồi lâu, dù sao người ta cũng muốn thực hiện nghĩa vụ làm chồng, cho nên lấy thẻ, nếu cô không đi tiêu ít tiền thì có phải cũng quá không khách sáo rồi không.
Thật sự cho rằng Cố An Hảo cô là loại người ngu ngốc đối mặt với sự hào phòng của người khác sẽ xấu hổ từ chối: “Không được, tôi tự có tiền, có thể xài tiền mình.” Sao?
Vả lại, ở cùng mái nhà với anh, cô bị anh dọa sợ, cơ tim sắp tắt nghẽn rồi, cô phải an ủi lòng mình mới phải!
Vì thế, cô lấy chìa khóa, vô cùng vui sướng chạy ra cửa.
…
Phòng làm việc Tổng giám đốc Tập đoàn Thịnh Lăng.
Trợ lý Mạc Bạch và thư ký Lâm Thanh nhìn nhau, sau đó quay đầu nhìn Tổng giám đốc đang xem báo cáo hội nghị lại len lén nhìn điện thoại trên bàn làm việc chưa tới mấy phút liền rung kia.
Thật kỳ lạ, điện thoại riêng của Tả tổng rất ít có tin nhắn. Sao trong vòng một tiếng, điện thoại luôn thỉnh thoảng rung lại rung, hẳn là tin nhắn ngắn.
Bây giờ thời đại nào rồi, ai còn gửi tin nhắn, nhưng với tần suất này, không phải điện thoại riêng của Tả tổng bị người nào dùng phần mềm tiến hành quấy rầy oanh tạc chứ?
“Mạc Bạch, cậu nhớ kỹ mấy chỗ cần phải sửa.” Tả Hàn Thành hoàn toàn không bị điện thoại quấy rầy đặt tài liệu trong tay xuống.
Mạc Bạch lấy giấy bút tiến lên trước.
Thấy Tả Hàn Thành đã xem tài liệu xong, thư ký Lâm Thanh tiến lên cung kính nói: “Tả tổng, hôm nay là thứ bảy, Triệu tổng bên Tấn Hoa có thể tới gặp mặt anh, đã hẹn trước nửa tháng, tối nay anh không có lịch trình gì, hay là sắp xếp gặp mặt Triệu tổng?”
Tả Hàn Thành nhìn Lâm Thanh không nói gì, thuận tay cầm lên điện thoại liên tục báo tin nhắn trên bàn, nhìn thấy mười mấy tin nhắn đều là báo cáo chi tiêu thẻ phụ.
Nhiều tin như vậy, còn tưởng rằng An Hảo đến trung tâm thương mại mua những quần áo xách tay hoặc trang sức châu báo phụ nữ đều thích kia, kết quả…