Cô là người khó khăn lắm mới được chọn trong ngàn người đăng ký, dựa vào gương mặt xinh đẹp này của cô, người thuê cô làm việc này trả cho cô thù lao vô cùng hậu, năm trăm vạn, với cô đó là một con số vô cùng vô cùng lớn.
Ba ngày trước, cô lén cha cô ký hợp đồng mang thai hộ này, ký xong thì cô bị mang đến cái nơi này, mỗi ngày đều bị nhốt trong căn phòng này, cô còn không được phép nói chuyện với người ngoài, ra ngoài lại càng không, hiện tại cô chẳng khác gì một người bệnh bị cách ly.
Cô biết, vì cô bắt buộc phải mang thai, nên cơ thể cô phải đảm bảo khoẻ mạnh, như vậy mới phục vụ được người đàn ông đó.
Một ngày ba bữa đề là món ngon, món bổ. Chân giò hun khói, nước yến, bánh mì, thịt bò, đều là những món xa xỉ vô cùng. Cô biết họ làm thế là để đảm bảo không phạm sai lầm, cứ nhắc đến đồ ăn, dù không muốn cô cũng phải cô mà nuốt cho hết.
Vân Thi Thi không dám làm trái điều gì, cô chỉ ngoan ngoãn phục tùng để có thể nhận lấy thứ mà cô cần.
Cho đến ngày hôm nay, thư ký của người thuê cô đã lo lắng vào ngôi nhà tư nhân này nhận báo cáo kiểm tra sức khoẻ của cô.
Người thuê cô rất thần bí, thậm chí cô chưa bao giờ thấy qua người này, cô chỉ biết sơ thông qua vài dòng trên hợp đồng, không ngờ người này lại bỏ hẳn ra 500 vạn trả thù lao. Đúng, chính là 500 vạn. Với số tiền này cô có thể giúp ba cô vượt qua khó khăn lần này.
Về chuyện lần này, cô không dám nói với cha cô, khi đi cô chỉ để lại một tờ giấy, ‘đi không cáo biệt’, cô cũng không nói dài dòng gì, nói chung là thời gian cô mang thai có lẽ một thời gian dài sẽ không về nhà, như vậy cũng tốt, không phải chịu mấy câu hỏi chất vấn của ba cô.
Dựa theo yêu cầu hợp đồng, cho đến khi cô thụ thai thì mới ngưng việc này lại, phải tuỳ vào thời gian mà quan sát tình hình. Mà với điều kiện này, sáng hôm trước, một trăm vạn đã được gửi vào tài khoản của ba cô, nghe thư ký đó nói, nếu nàng sinh con trai, thì số tiền thù lao sẽ được trả nhiều hơn.
Mang thai hộ… Nói đến thật tức cười, vì muốn giúp ba cô, cô đã nghĩ hết mọi biện pháp, nhưng lại không nghĩ dùng cơ thể chính mình để đổi lấy tiền thù lao! Nhưng kể ra thì số tiền này cũng được xem là quá hậu đãi rồi, vì thế mới khiến cô bị lung lay.
Khốn khổ biết bao nhiêu, cuối cùng lại phải đi đến quyết định của ngày hôm nay.
Lâm Hải, một biệt thự xa hoa, một căn phòng đẹp hoa lệ.
Sau khi cô thu thập đồ đạc, một chiếc xe có rèm che sang trọng đến đưa cô đi, đứng trước căn biệt thự có phong cảnh tuyệt đẹp này, không cần nói cũng biết, đất ở chỗ này đắt đến mức nào.
Thư ký nói với cô, đêm nay, người đó sẽ đến.
Vân Thi Thi hít sâu một hơi, cô đưa mắt ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, sắc mặt cô nặng nề, cô chậm rãi kéo hành lý đi vào trong căn biệt thự sang trọng.
Về đêm, trong căn phòng ngủ xa hoa, bức màn dày rũ xuống từng lớn, che đi ánh sáng ở bên ngoài chiếu vào.
Trong căn phòng yên tĩnh, cô đã được tắm rửa sạch sẽ, cô im lặng nằm trên chiếc giường Kingsize, mắt cô bị bịt lại bởi miếng vải màu đen, thị lực bị khống chế, không thể nhìn xung quanh, chính vì thế thính giác của cô nhạy lên rất nhiều, tiếng gió và sóng biển bên ngoài kia, cô có thể nghe thấy rất rõ.
Không còn tiếng xe cộ ồn ào nơi thành thị, chỉ có yên tĩnh bao trùm nơi đây, nghĩ đến làm da đầu cô run lên.
Bóng đêm vô nghĩa
Không còn tiếng xe cộ ồn ào nơi thành thị, chỉ có yên tĩnh bao trùm nơi đây, nghĩ đến làm da đầu Vân Thi Thi run lên.
Ngay sau đó, cô nghe được từ xa có tiếng xe, sau đó là tiếng xe tắt máy.
Chớp mắt một cái, cô nhanh chóng lấy lại tinh thần, cô cảm thấy có chút khẩn trương, và bối rối. Đến khi bên ngoài truyền đến tiếng bước chân lên cầu thang, càng ngày càng gần, cô thế nhưng lại càng không thể giữ được bình tĩnh của mình.
Đang lúc tâm tình không yên, tiếng cửa mở vang lên.
Tiếng bước chân trầm ổn, Vân Thi Thi cảm nhận được có người đang đến, dừng ngay bên giường, cô cảm thấy khẩn trương cực kỳ, lập tức từ trên giường ngồi dậy
Người đó… đến rồi! Là người thuê cô sao?
Đang lúc bất an, đệm giường hơi lún xuống, có ai đó ở bên giường.
Vân Thi Thi khẩn trương dựa vào tường, cảm thấy có chút xấu hổ. Cũng may là trước mắt một màu đen, cô chỉ cảm thấy người này có một cơ thể rất cường tráng, dù bị bịt mắt nhưng trong lòng cô vẫn thấy luống cuống vô cùng.
Tuy không thấy mặt người đó, nhưng cô cảm nhận được khí tức của người này cười đại áp bức, nhất là ánh mắt lạnh băng, cùng hơi thở của kẻ giàu có, cao quý ngạo mạn. Còn cô, chỉ như một vật tiến cống, một cống phẩm hết sức bình thường.
Vân Thi Thi hấp tấp, lúng túng nói: “Anh… Anh là ai?”
Đàn ông kia không lên tiếng, chỉ tiến lại gần cô.
Vân Thi Thi cảm nhận được một người đang dần đến gần cô, lập tức, cơ thể cao lớn đèn cô xuống, giam cô dưới thân người đó, cô run lên, cảm nhận sức nặng của người nọ, cô muốn cuộn mình lại, nhưng lại không thể động đậy được, hai tay cô có chút khẩn trương, che trước ngực, hít thở không thông!
Không đợi cô có phản ứng gì, đàn ông kia hơi cau mày, lập tức dùng sức kéo áo cô ra, làn da trắng mềm liền xuất hiện, bàn tay mát lạnh của người đó bắt đầu di chuyển vào bên trong.
“Từ từ!” Cô run rẩy nói: “Tôi… tôi có thể nhìn mặt anh không?”
“Vì sao?”
Đàn ông trẻ tuổi cất tiếng nói trầm thấp hỏi, giọng nói sâu thẳm, như nam châm có từ tính hút lấy cô.
“Tôi không nhìn thấy gì cả, tôi sợ…”
Người nọ cười lạnh một tiếng, sau đó ra vẻ như vẫn chưa nghe thấy gì đáp: “Không cần thấy, cũng không cần phải sợ...”
Cơ thể non nớt của cô bé này vẫn chưa phát triển hoàn toàn, một cô bé ngây ngô thế này, vòng eo nhỏ gọn chỉ bằng một vòng tay của anh, bàn tay lạnh lẽo nặng nè lướt qua đôi môi cô, nhẹ nhàng dịu dàng: “Chỉ cần nhắm mắt hưởng thụ thôi.”
Cảm giác làn da non mịn thật tuyệt, cứ như tơ lụa thượng đẳng vậy.
Đầu ngón tay đàn ông đó mát lạnh, chạm vào da thịt ấm áp của cô khiến cơ thể cô khẽ co rúm lại, trước mắt một màu đen, trong lòng cô nổi lên cảm giác bất an không ngừng.
Đôi môi mỏng của đàn ông nọ lướt qua người cô, đương nhiên đàn ông sẽ cảm thấy cái áo này thật vướng víu, xoẹt một cái, xé làm hai.
Đó gần như là một động tác thô bạo, làm cho cả người Vân Thi Thi cứng ngắc, không dám động đậy.
Tim đập thình thịch như sấm, cứ như muốn đập vỡ lồng ngực nhảy thẳng ra ngoài.