⬅ Trước Tiếp ➡
Công ty Hoàn Vũ
Tiểu Tuyết gật đầu, sau đó dẫn cô đến quán cơm Tây Thính, nơi mà trước đây cô từng thích nhất, cả hai cùng bước vào trong một căn phòng trang nhã.
Gọi cơm xong, Tiểu Tuyết vội đem cô đưa vào toilet, không ngừng tra hỏi, Vân Thi Thi cũng không muốn gạt Tiểu Tuyết nên cô kể hết mọi chuyện cho cô ấy nghe, cố gắng nói ngắn gọn nhất có thể.
Tiểu Tuyết nghe xong, cảm thấy rất đau lòng.
“Dù gì cũng là mẹ nuôi, sao có thể đối xử với cậu như thế?! Thật là không còn tính người mà. Tớ thấy rất kỳ quái, trước kia tớ cũng đã từng nghe cha nói qua, 6 năm trước Vân Thị gặp đại nạn, nợ nần chồng chất, nhưng chỉ sau một năm lại có thể thể trả toàn bộ số nợ khổng lồ đó. Hoá ra, cái giá mà cậu phải trả thật sự quá cao… cậu có cần phải làm thế không?...”
Vân Thi Thi chỉ cười nói: “Có ơn phải trả, đó là chuyện tớ phải làm, không phải sao? Huống hồ, bây giờ tất cả đều đã là quá khứ cả, đối với nhà họ Vân, đối với công dưỡng dục của cha, xem như tớ đã trả được phần nào rồi”
Thời gian sống trong viện mồ côi thật sự rất khó khăn, bị tất cả mọi người xem thường, trong lòng Vân Thi Thi sớm đã nuôi dưỡng một cơn ác mộng. Nếu không nhờ Vân Nghiệp Trình cứu cô ra khỏi đó, chỉ sợ với một đứa bé yếu ớt như cô sẽ không thể chịu đựng giày vò đó thêm một phút nữa.
Chưa kể sau đó, tình thương của một người cha mà Vân Nghiệp Trình đã giành cho cô thực sự quá nhiều.
Còn nữa, sau khi sinh Hữu Hữu, có một khoảng thời gian cô gặp khó khăn trong việc đi lại, nhớ lại lúc đó thật sự là quá cực khổ. Bây giờ, cô cũng không nhớ rõ những chuyện của trước kia nữa. Đối với cô, Hữu Hữu là do ông trời đã ban tặng cho cô, chỉ với chuyện này thôi cô cũng thấy vô cùng cảm kích rồi.
6 năm, đó là khoảng thời gian dài, kí ức rồi cũng sẽ nhạt dần theo năm tháng.
“Vậy là…” Tiểu Tuyết biết cô là người nhạy bén, nên cẩn thận hỏi: “Cậu không sợ Hữu Hữu bị cha nó bắt về sao?”
Vân Thi Thi nghe xong, đôi mắt ánh lên tia hoang mang, cứ mỗi khi nhớ về người đàn ông đêm hôm đó, cô lại cảm thấy nguy hiểm, vì thế cô nhìn Tiểu Tuyết, kiên định nói: “Chính vì sợ nên tớ mới giấu kín thân thế của Hữu Hữu, ai cũng không thể biết được, mà bất luận là ai cũng không thể cướp đi Hữu Hữu của tớ!”
Thấy cô không muốn nói tiếp về chuyện này, Tiểu Tuyết cũng không hỏi gì thêm, Tiểu Tuyết vẻ mặt hâm mộ nhìn cô nói: “Tốt quá! Như thế mới đúng là Thi Thi của tớ chứ!”
Trở lại phòng ăn, Tiểu Tuyết đi về phía Hữu Hữu, trên mặt nở một nụ cười, ngồi xuống xoa xoa gương mặt nhỏ nhắn của Hữu Hữu cười nói: “Hữu Hữu, con cười trông rất đáng yêu”
Nói xong, cô dùng tuyệt chiêu dụ trẻ siêu đẳng của mình, cười gian manh: “Hữu Hữu, con đi với dì đi, dì sẽ nuôi con có được không? Dì sẽ cho con thật nhiều đồ ăn ngon, cho con đi chơi đủ thứ trò chơi luôn, chịu không?”
Hữu Hữu đặt ly nước trên tay xuống bàn, tao nhã dùng khăn lau miệng, nở một nụ cười đẹp chết người nói: “Dì à, mẹ con nói với con là không được đi chung với người lạ, nếu không sẽ bị lừa bán!”
Tiểu Tuyết đơ mặt: “…”

Trong bữa ăn, Tiểu Tuyết đột nhiên quay sang hỏi cô: “Thi Thi, cậu xinh đẹp thế này, cậu có định tham gia vào dự án công ty Hoàn Vũ không?”
“Hoàn Vũ?”
Vân Thi Thi ngạc nhiên nhướng mày, Tiểu Tuyết lại khinh thường liếc mắt nhìn cô một cái.
“Công ty Hoàn Vũ gần đây đang có kế hoạch quay một bộ phim mới, họ tuyển chọn diễn viên nữ chính trên phạm vi cả nước, cậu cũng có thể thử sức một lần xem sao. Dù gì trước kia cậu cũng từng có ước muốn được đi đóng phim mà!”
Vâm Thi Thi cười cười.
Lúc trước cô là sinh viên khoa nghệ thuật truyền thông, cô chỉ có thể đứng nhìn người khác diễn, lúc đó, một vai diễn bình thường đối với cô cũng rất xa vời chứ đừng nói đến vai chính.
Vì người trong nhà cũng không có ai tán thành về giấc mộng này của cô, nên cô đành từ bỏ.
“Đừng nói với tớ là cậu không biết công ty giải trí Hoàn Vũ nha! Hoàn Vũ chính là công ty nắm trong tay nhiều cổ phần của tập đoàn Đế Thăng nhất, công ty này chính là công ty tài chính toàn cầu, nắm giữ thị trường Châu Á, thậm chí là cả các nước ở bên ngoài nữa kìa!”
 
Tuyển chọn nhân vật nữ chính
“Đừng nói với tớ là cậu không biết công ty giải trí Hoàn Vũ nha! Hoàn Vũ chính là công ty nắm trong tay nhiều cổ phần của tập đoàn Đế Thăng nhất, công ty này chính là công ty tài chính toàn cầu, nắm giữ thị trường Châu Á, thậm chí là cả các nước ở bên ngoài nữa kìa!”
Nói về tập đoàn tài chính Đế Thăng, ánh mắt Tiếu Tuyết lại loé lên: "Tập đoàn tài chính Đế Thăng là con át chủ bài nòng cốt chính trong thị trường nước ta! Cậu nhớ lại đi, từ trước đến nay đã xảy ra biết bao nhiêu cơn bão tài chính, các xí nghiệp lớn đều điên đảo vì nó, nhưng tập đoàn Đế Thăng vẫn đứng vững không bị anh hưởng gì! Còn nữa, tổng giám đốc của Đế Thăng là một nhân vật rất phong lưu! Tuổi tuy còn trẻ nhưng xuất thân quyền quý, giàu có, đẹp trai. Bao nhiêu cô xếp hàng đợi, bao nhiêu cô vì thầm thương trộm nhớ mà đánh mất con tim! Hoàn Vũ cũng nhờ thế mà rất có vị thế trong giới giải trí đó.”
Vừa nhắc đến Đế Thăng, trên ti vi xuất hiện hình ảnh tổng giám đốc của Đế Thăng, Tiếu Tuyết tắt máy nghe nhạc, chỉ chỉ lên TV, Vân Thi Thi vừa nhìn lên, trong giây phút nhìn thấy gương mặt đó, Vân Thi Thi chỉ muốn đem mười tám đời tổ tông của vị tổng giám đốc này ra thăm hỏi một chuyến.
Nhưng Vân Thi Thi đối với người này cũng không có nhiều hứng thú, nên bất đắc dĩ nói: "Sao cậu nói nghe ghê quá vậy? Có khoa trương quá không vậy?”
"Tớ có vài đứa bạn cũ ở chỗ này, đứa nào cũng biết mà, người ở trong thành phố ai mà chẳng biết tập đoàn tài chính Đế Thăng vị trí ghê gớm cỡ nào. Cậu nói cậu không biết tổng giám đốc của Đế Thăng thì còn chấp nhận được, nhưng làm sao cậu lại không biết tập đoàn Đế Thăng được?"
Tiếu Tuyết thần bí nói: "Tớ nghe người ta nói, mấy người nắm chức cao trong giới chính trị ở nước ta cũng phải nhường họ vài phần đấy!"
Tiếu Tuyết dừng một chút, trên mặt biểu tình sùng bái nói: "Theo những gì tớ biết thì con người thật của tổng giám đốc Đế Thăng đến nay cũng không ai rõ cả. Ai cũng không biết trong tay anh ta nắm giữ bao nhiêu tiền, có thể là trăm triệu, hoặc ngàn triệu. Nhân vật này rất kín kẽ trong giới truyền thông, chẳng bao giờ chịu bật mí gì cả, thật thần bí mà…”
"Nãy giờ cậu đi quá xa rồi đấy" Vân Thi Thi lạnh nhạt nhấp một ngụm cà phê.
Tiếu Tuyết bất đắc dĩ lắc đầu nói: "Thi Thi, giấc mộng ngày xưa của cậu, cậu thật sự không muốn theo đuổi nữa à!?"
"Diễn viên, đó chỉ là ước mơ của mình thôi..." Vân Thi Thi nheo mắt đáp: "Nhưng..."
Lúc trước từng có một đoàn làm phim đến trường cô, vừa nhìn họ đã đề cử cô nhận vai chính cho bộ phim của họ, đó là một cơ hội rất tốt, nhưng lúc đó cô đã không thể nắm bắt được cô hội đó.
Tiếu Tuyết nói: “Công ty Hoàn Vũ rất trọng nhân tài, miễn là người có thiên phú, đều sẽ được xem trọng. Ài… tớ rất tò mò về vị tổng giám đốc này nên tớ cũng muốn đi đăng ký để điều tra nha, làm một người mẫu bé bé cũng được. Nhưng mà nhân tài trong Hoàn Vũ quá nhiều, nên tớ nhất định là không có cửa rồi. Còn cậu, Vân Thi Thi, cậu thì khác, trước kia chẳng phải cậu từng nhận lời mời đi đóng phim cho một công ty nhỏ sao, lúc đó tớ thấy được thiên phú của cậu rất cao, còn tài năng nữa. Cậu không nên để nó bị giấu đi như vậy chứ, tớ tin cậu nhất định có thể làm được!”
Tiếu Tuyết gương mặt tràn đầy tin tưởng cổ vũ Vân Thi Thi, thẳng cho đến khi cả hai rời tiệm cơm.
Hoàn Vũ, Đế Thăng?
Chẳng hiểu sao, bốn từ này cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô, khiến cô không ngừng suy nghĩ về nó.
Lúc này, công ty Hoàn Vũ đang đổ xô đi tuyển lựa nữ diễn viên chính ở khắp nơi trên toàn quốc, bộ phim lần này được chuyển thể từ một bộ truyện khiến tuổi teen phải đau đớn vì nó: “Quả trám”
⬅ Trước Tiếp ➡