⬅ Trước Tiếp ➡
Mỗi ngày cô không ngừng nhắc nhở bản thân phải xoá bỏ mọi quá khứ, nhất là người đàn ông đêm đó. Bây giờ, bên cạnh cô đã có Hữu Hữu rồi, chỉ cần nghĩ đến Hữu Hữu, cô đều có động lực để vượt qua tất thảy mọi chuyện.
6 năm qua, dù có nhiều người theo đuổi, nhưng cô vẫn luôn giữ khoảng cách với đàn ông.
Đàn ông, cô không cần! Cô có Hữu Hữu, điều đó đã quá đủ rồi, Hữu Hữu sẽ là người duy nhất cả đời này cô dựa vào.
Cho nên, dù là thế nào, cô nhất định phải bảo vệ Hữu Hữu, dù người kia có muốn đoạt lấy Hữu Hữu cô cũng tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra.
Nhưng, đến khi cô thư kí kia cúi người nói ba chữ “Tổng giám đốc”, cô như bị sét đánh ngang tai.
Người cô không muốn nhìn thấy nhất, lại xuất hiện trước mặt cô.
Trên chiếc xe Bentley đắt tiền, cửa xe được mở ra, thư kí Lý cúi người với cô, cung kính nói: “Cô Vân, mời lên xe”
Ở ghế sau, có một người đàn ông ngồi đó, tư thái tôn quý thanh lịch, nhưng người đó không nhìn về phía cô, mà vẻ mặt chỉ lạnh lùng nhìn về phía trước, gương mặt anh tuấn nhìn nghiêng trông thật đẹp, lại có vài phần lãnh khốc vô tình, như một đế vương cao cao tại thượng vậy.
Nhưng, chỉ cần nhìn như một cái, Vân Thi Thi mơ hồ nhận ra…
Người này… chính là ‘ông chủ bạc tỉ’ đã thuê cô sao?
 
Sao lại là anh ta?
Người này… chính là ‘ông chủ bạc tỉ’ đã thuê cô sao?
Tuổi trẻ, khôi ngô tuấn tú hơn người.
“Cô Vân, mời cô lên xe”
“Cô Vân, mời lên xe”
“Cô Vân, Cô Vân?”
Lý Lan thấy cô đứng yên không động đậy, gọi vài tiếng nhưng cô cũng không trả lời, chỉ cúi đầu đứng ở phía xa, không có ý định bước lên xe.
Lý Lan nghi hoặc đi đến, vỗ vào vai cô, nhận ra cô đang run rẩy, đôi môi không ngừng mấp máy, đôi mắt sớm đã bị lo lắng bao trùm.
Cô đang sợ? Sợ phải nhìn thấy tổng giám đốc sao?
Vì sao chứ…
Nếu đổi lại là người phụ nữ khác, nhìn thấy tổng giám đốc nhất định sẽ mừng đến chết đi sống lại.
Mà Lý Lan nhìn ra được, Vân Thi Thi đang run lên bần bật.
“Cô Vân?”
Lý Lan nhẹ nhàng lay bả vai cô, dùng sức đẩy cô ngồi vào xe.
Vân Thi Thi có chút trốn tránh, cô thật sự chỉ muốn bỏ chạy ngay bây giờ, cô đứng cách xe của anh rất xa, cơ hội trốn thoát rất cao, nhưng không hiểu sao chân cô cứ chôn ở đó không chịu di chuyển.
Lý Lan bất đắc dĩ phải dùng vũ lực ép cô ngồi vào trong.
Cô cắn môi dưới, nhất quyết không lên, nhưng rất nhanh, cô đã ngồi vào trong xe.
“Rầm!”
Cửa xe đóng lại!
Đem cô nhốt chung với anh.
Tiếng đóng cửa rất mạnh, cứ như đem cô tách biệt với thế giới bên ngoài! Một khắc đó, cô cảm thấy bên trong thật lạnh, từ đầu đến chân đều có cảm giác rét run…
Cô… cô thật rất sợ, sợ anh lấy đi người quan trọng nhất của cô, cướp đi Hữu Hữu của cô.
Vân Thi Thi khẩn trương đến độ cả người run lên cầm cập, hoảng loạn cúi đầu, cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn anh, trong lòng suy nghĩ vô vàn chuyện không may mắn.
Khi nhìn thấy anh, cô có cảm giác thế giới bị đảo lộn, lại cảm thấy ông trời thật trêu đùa cô quá mức, trong lòng ớn lạnh không thôi.
Tại sao… lại là anh? Ngày đó anh chính là người đụng phải cô, anh còn là một tên vô cùng ngạo mạn.
Tối hôm qua, người đã ở cùng cô… chẳng lẽ lại là anh?
… Không sai, cô thật sự chẳng có chút ký ức gì về tối hôm qua, nhưng cô có thể nhận biết được mùi hương trên người anh giống với mùi trong căn phòng đó.
“Tổng giám đốc muốn gặp cô.”
Nhớ lại lời Lý Lan nói lúc nãy, Vân Thi Thi cảm thấy thật hoảng loạn, vì sao anh lại muốn gặp cô?
Chẳng lẽ, đúng như cô dự đoán, anh biết thân thế của Hữu Hữu sao, tìm cô để đòi lại Hữu Hữu sao?
Mới nghĩ đến đây, trước mắt Vân Thi Thi đã tối sầm, cô như rơi vào một hố sâu không đáy vậy.
Trong xe chỉ là một bầu không khí yên tĩnh bao trùm.
Sau đó, tiếng động cơ khởi động xe vang lên.
⬅ Trước Tiếp ➡