Tiểu nhân tinh này, nhìn từ bề ngoài thanh thuần vô hại, nhưng vừa mở miệng lại đánh trúng vào chỗ yếu của ông ta, cực kỳ xấu bụng.
"Tổng giám đốc Vân, cậu gặp... Cha đẻ cậu rồi à!" Ông ta dè dặt hỏi.
"Không có." Hữu Hữu liếc mắt nhìn ông ta, bất thình lình nói: "Nhưng nhất định là ông ấy rất đẹp trai, đàn ông ưu tú!"
Lý Hàn Lâm tấm tắc lấy làm kỳ lạ: "Cậu chưa từng thấy làm sao mà biết?"
Hữu Hữu nhìn ông ta như nhìn kẻ ngu: “Nếu như ông ấy không đủ ưu tú, làm sao sinh ra một đứa con thiên tài như tôi?”
"..."
"Nói trúng tim đen", nhưng lại không có lời gì để biện minh.
Lý Hàn Lâm hoàn toàn cảm thán thở dài: "Thật không nghĩ tới, đổng sự cao quý thần bí nhất hội đồng quản trị Nhạc Trí lại là một đứa trẻ sáu tuổi. Nếu như để cho các cổ đông khác biết, chẳng phải đều muốn hộc máu?"
"Hộc máu cũng không thay đổi được sự thật." Vân Thiên Hữu tao nhã ngồi xuống trước bàn đọc sách, cơ thể lười biếng nhích lại gần phía sau, gương mặt đẹp trai hiện ra sự lạnh lùng: "Nghe nói, gần đây hội đồng quản trị không yên ổn."
"Đúng vậy. Mấy đổng sự nguyên lão đều có phê bình kín đáo với Tổng giám đốc Vân ngài." Lý Hàn Lâm cũng khôi phục thần sắc trịnh trọng, nghiêm túc nói.
Hội đồng quản trị công ty Nhạc Trí có năm cổ đông lớn, ở trong hội đồng quản trị cũng có chút quyền lên tiếng.
Vân Thiên Hữu khẽ nhếch đôi mi thanh tú: "Ồ? Mấy lão già ăn hại đó nói cái gì?"
"Đổng sự Trương nói không thể nào hiểu nổi một ít động tác của Tổng giám đốc Vân ngài.” Lý Hàn Lâm dừng một lát, liếc mắt nhìn Vân Thiên Hữu, thăm dò ý tứ qua sắc mặt.
Công ty Nhạc Trí là nơi chuyên cung cấp đồ chơi lớn nhất toàn cầu, sau khi tiến vào thị trường Trung Quốc, quán quân của mấy chương trình thiếu nhi nổi tiếng, làm lần đầu đã có thành công có tiếng, lượng tiêu thụ một đường thuận lợi.
Nhưng mà lúc trước, Vân Thiên Hữu ở trong bóng tối bày mưu đặt kế, đầu tư một bộ phim điện ảnh thanh xuân.
Hành động của cậu, lập tức khiến hội đồng quản trị nổi giận.