⬅ Trước Tiếp ➡
Nụ cười kiêu ngạo đắc ý này của anh khiến Vân Thi Thi cảm thấy thật chướng mắt: “Tôi và anh đâu có quen biết gì nhau?”
Giọng điệu của cô có chút không kiên nhẫn, thậm chí còn rất lạnh nhạt xa cách, khiến một đám người sau lưng Mộ Nhã Triết sửng sốt, bọn họ chưa từng thấy người nào dám nói năng như vậy với ông chủ của họ!
Phải nói rằng, ông chủ của họ có thân phận cao quý, cho dù là quan chức cấp cao của chính phủ cũng phải nể mặt ba phần, vậy nên khi thấy Vân Thi Thi nói chuyện vô lễ như vậy, trên mặt bọn họ ai nấy đều hiện lên vẻ bất mãn.
Nhưng mà đối với sắc mặt lạnh nhạt của Vân Thi Thi, Mộ Nhã Triết lại hoàn toàn không hề tức giận, anh bước lại gần cô mấy bước, ý cười trên miệng càng sâu, ghé sát vào bên tai cô, dịu dàng nói: “Không quen? Nhưng mà... chúng ta cũng đã từng ngủ với nhau rồi.”
Biểu cảm trên mặt Vân Thi Thi cứng lại, cô nở một nụ cười nhợt nhạt, giọng điệu càng lạnh lùng: “Anh Mộ, thì ra anh là người không biết xấu hổ đến như thế cơ đấy?”
“Ừm? Không biết xấu hổ? Vậy cứ coi là tôi không biết xấu hổ đi!” Mộ Nhã Triết cười cười: “Hoặc không thì tôi càng không biết xấu hổ cho cô xem nhé?”
Vân Thi Thi không hiểu rõ thân phận của người đàn ông trước mặt mình là gì, Tiếu Tuyết cũng không thèm quan tâm xuất thân của anh, nhưng không có nghĩa là bọn người Hà Lăng Tương không hiểu.
Anh đứng gần sát cô như vậy, lại còn đang trong tư thế mập mờ, khiến cho bọn họ đều khiếp sợ.
Hà Lăng Tương lăn lộn trong Làng Giải trí nhiều năm như vậy, từng gặp không biết bao nhiêu người, quen biết không biết bao nhiêu người ở trên cao, hoặc có thế lực gia tộc hùng mạnh, bản thân hắn cũng trở thành một người không phải ai cũng đắc tội được.
Nhưng người đàn ông trẻ tuổi này, hắn ta lại chưa từng thấy mặt bao giờ, cũng hoàn toàn không biết thân phận của anh là gì.
Nhưng trong nhóm người đi phía sau anh, lại có “người quen” của hắn ta!
Đừng chỉ nhìn bọn họ ngoan ngoãn đi sau lưng Mộ Nhã Triết, nhưng thật ra thân phận của bọn họ cũng không hề đơn giản, đều là những người khiến kẻ khác nghe tên mà biến sắc.
Cứ nhìn người đàn ông trung niên đứng cuối cùng trong nhóm người kia, ông ta là nhân vật có địa vị nhất nhì Bắc Kinh, sở hữu trong tay mấy tập đoàn, nuôi mấy nhóm vệ sĩ, là nhân vật tuyệt đối không thể đắc tội được. Mặc dù Hà Lăng Tương tự xưng là “tai to mặt lớn”, nhưng đứng trước mặt ông ta, cũng không dám nói nửa câu.
Tập đoàn tài chính Mộ Thị.
Đầu năm nay phàm là mạo hiểm buôn bán thì ít người trên tay còn sạch sẽ. Mấy năm nay bọn họ có thể ở thương trường lấy tốc độ nhanh nhất trở mình, chỉ đơn giản là cùng thế giới ngầm quan hệ mập mờ.
Nghe nói năm đó bọn họ nhờ dựa vào mấy cái buôn lậu mà phát tài, nên hiện giờ có thể hô mưa gọi gió.
Trong đám người đó không ít những khuôn mặt quen thuộc thậm chí đến từ chính phủ. Những cái tên của lãnh đạo quan lớn như sấm bên tai, phần lớn đều là những nhân vật có quyền lực khó gặp.
Mà đứng trước đám người là mấy người đàn ông cao lớn, đợi đến khi Hà Lăng Tương nhớ rõ thân phận bọn họ, sắc mặt liền trắng bệch.
Họ là người nhà họ Mộ!!
Nhà họ Mộ, thanh danh hiển hách vang danh thế giới. Thậm chí là gia tộc kinh doanh tài chính lớn nhất Á Châu.
Hắn thật muốn tìm hiểu rõ nhà họ Mộ này, không phải tin tức của hắn không đủ lớn. Chỉ là thân phận của hắn không có tư cách tìm hiểu.
Cái gia tộc này ở trên đường cũng rất bí ẩn, không lộ núi lộ nước.
Chỉ nghe nói cả nhà lẫn tập đoàn Mộ thị đều đủ đè bẹp người khác, thế lực đủ quát quát thế giới ngầm. Mà nhà họ Mộ này năm trước đã 'tẩy trắng', thành lập tập đoàn tài chính Đế Thăng, sản nghiệp chiếm lấy kinh tế toàn cầu.
Ngoại giới đối với xí nghiệp hiển hách của 'đế quốc Mộ Thị' cũng không dám đụng chạm gì.
Dù là ở trong nước nhưng thế lực nhà họ Mộ kéo dài đến Á Châu, Bắc Mĩ cùng Tây Âu và một ít quốc gia, là con rồng khiến người kính sợ! Mà với căn cơ trăm năm nhà họ Mộ, chỉ có người đứng đầu nhà họ Mộ mới biết được gia nghiệp họ đã mở đến diện tích nào.
Chỉ từng nghe nói, năm nào đó có quốc gia vì chính trị mà nổi lên xung đột, đụng dưới họng súng nhà họ Mộ. Trong năm đó, tập đoàn tài chính đế thăng diệt tất cả sản nghiệp, hủy bỏ những giao dịch lâu dài. Do đó, quốc gia đó nhanh chóng lùi lại nắm quần mà học cách làm người.
Mà những người đàn ông đó chân đạp cái thôi đã đủ làm đất rung chuyển, hiện giờ lại cung kính đứng sau người đàn ông này. Đối với thân phận anh, trong lòng Hà Lăng Tương sợ hãi!!
Nhưng Vân Thi Thi dám ở trước mặt nhiều người như vậy, không cho anh sắc mặt tốt?
Đáy lòng Hà Lăng Tương âm thầm cười lạnh, chẳng phải là đánh vào mặt anh một cái sao? Chỉ sợ kết cục cô khó coi đây!
Trong lòng hắn đắc ý, quả nhiên sắc mặt đám người kia dữ tợn, một trong những người đàn ông đấy liền muốn đi lên dạy dỗ cô gái không biết tốt xấu này.
Nhưng ngẩng đầu lại thấy ông chủ nhà mình hơi nghiêng mặt, khuôn mặt lạnh băng, ánh mắt chứa tia ý vị. Tâm trí người đàn ông đấy lập tức hiểu ý, không tiếng động lui trở về.
Đối với ý của ông chủ, trong lòng bọn họ đều không hiểu.
Cô gái trước mắt này không thân cũng chẳng quen, thậm chí nhiều lần không cho ông chủ sắc mặt tốt, đây rõ ràng là bất kính với ông chủ! Nhưng ông chủ lại không có chút tức giận.
Chẳng lẽ, ông chủ đã có tình cảm? Luôn đối với phụ nữ không hứng thú, bây giờ ông chủ đã thông suốt?
Phải biết rằng, ông chủ còn tuổi trẻ nhưng lại luôn lạnh nhạt bạc tình.
Hai mươi mấy năm qua, cũng không thấy ông chủ gần gũi người phụ nữ nào. Trăm bụi hoa xinh đẹp nhưng anh ta lại không dính tới, bên cạnh nhiều phụ nữ vờn quanh. Lại chưa từng thấy anh ta qua lại với tiểu thư hay người mẫu nào.
Cây Vạn Tuế Ra Hoa.
Mọi người nghe nhiều tin đồn vớ vẩn về anh ta, cứ việc có vợ chưa cưới bằng mặt không bằng lòng. Thậm chí có người còn suy đoán phương diện giới tính của anh ta, nếu không thì cái kia là có vấn đề.
Nhưng những tin đồn này cũng chỉ là mọi người suy đoán!
Cũng có lời đồn, vợ chưa cưới của anh ta không có khả năng làm mẹ. Mộ Dịch Thần là do người phụ nữ khác sinh ra.
Mấy năm nay, đầu tóc ông Mộ cũng bạc rồi!
Ông Mộ rất quan tâm đến hương khói truyền thừa, bất hiếu hữu tam vô hậu vi đại*. Nhà họ Mộ chỉ có anh ta là con một nối dõi, cũng là lúc nên lập gia đình.
* Bất hiếu có ba tội, không con nối dõi là tội lớn nhất.
⬅ Trước Tiếp ➡