Sau khi buổi lễ khai giảng kết thúc, các học sinh lớp 10 quay trở lại lớp học của mình tập trung, chờ giáo viên phát đồng phục huấn luyện quân sự.
Chỗ ngồi của Hề Ninh là chỗ cửa sổ ngay cạnh hành lang, nhìn qua cửa sổ có thể nhìn thấy lan can của tòa nhà dạy học đối diện, là chỗ của các lớp 12.
Cô không giỏi giao tiếp những bạn học xa lạ xung quanh, vì vậy cô chỉ chống cằm nhìn những bóng người bên trong tòa nhà đối diện đang di chuyển.
Sau khi giáo viên đến lớp yêu cầu mọi người lấy đồng phục huấn luyện quân sự theo kích cỡ của mình thì cho cả lớp ra về.
Hề Ninh đang sống tại nhà của dì nhỏ cô, sau khi mẹ cô qua đời thì gia đình của dì nhỏ đã nuôi cô trưởng thành.
Cô đi từ cửa sau trường học rồi vòng qua một con đường nhỏ về đến nhà chỉ mất 20 phút, bây giờ trời vẫn còn sáng, sau khi về nhà cô còn phải nhanh chóng nấu xong cơm trước khi dì trở về.
Hề Ninh ôm lấy đồng phục, dọc theo cửa sau đi vào con ngõ nhỏ.
Ngõ này tương đối hẹp, xe cũng không thể di chuyển ở trong được, hai tòa nhà cao tầng ở hai bên làm cho ngõ nhỏ khó có thể nhìn thấy ánh sáng, tạo cảm giác rất ẩm ướt tối tăm.
Tuy nhiên Hề Ninh đã quá quen thuộc với con đường này, không hề có ý định đi chậm lại mà bước nhanh đi ra ngoài.
Nhưng đi được nửa đường thì cô đã bị thu hút bởi động tĩnh ở bên trong một cái ngõ cụt.
Bên trong truyền tới những lời mắng chửi của những người đàn ông, không lâu sau thì biến thành âm thanh kêu rên.
Hề Ninh đoán là có thể có người đang xảy ra tranh chấp, không muốn ở lại mà chỉ nghĩ làm sao có thể nhanh chóng rời khỏi đó.
Nhưng khi đi ngang qua ngõ cụt đó, cô liền nghe thấy một tiếng hét vô cùng đau đớn, làm cô sợ tới mức cơ thể run lên, nhìn sang hướng âm thanh phát ra.
Trong ngõ nhỏ tối tăm, một chàng trai mặc áo đen dùng một tay bóp lấy cổ của người đàn ông ở đối diện, nở một nụ cười trầm thấp làm cho lông tơ của cô dựng đứng cả lên.
Nhìn xuống dưới thì thấy rất nhiều người nằm trên mặt đất thậm chí không thể rên rỉ ra tiếng, Hề Ninh sợ hãi lùi về sau vài bước.
Đây là.. Đã chết rồi sao?
Một tiếng cười lạnh lẽo truyền đến, Hề Ninh vô thức ngẩng đầu lên, chỉ thấy một đôi mắt đen điên cuồng mang theo tính xâm lược đang nhìn cô.
Sau đó chàng trai này đấm một quyền lên mặt người đàn ông ở trước mặt cô.
Máu ngay lập tức văng ra từ trong miệng.
Hề Ninh xém nữa hét thất thanh, che miệng sợ hãi lùi lại một bước.
Từ khi còn bé cô đã sống trong một môi trường bình thường, chuyện bạo lực nhất từng nhìn thấy cũng chỉ là em họ không nghe lời bị dì cầm gậy đuổi đánh hai lần, nhưng bà còn không đành lòng xuống tay, huống chi là thấy máu.
Mà bây giờ, khắp nơi đều có người không rõ sống chết.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Vết máu trên người đối phương đã dính lên mặt nam sinh, anh ta khẽ nhíu mày, nhìn tay người kia, nói: "Anh làm bẩn mặt tôi rồi."