⬅ Trước Tiếp ➡
Khi Hứa Ngọc Thanh tỉnh lại đã là sáng sớm hôm sau, cậu nhìn gương mặt phóng to của Vạn Anh Duệ xuất hiện trước mắt, nhớ tới hành vi thô lỗ của anh với mình ngày hôm qua, Hứa Ngọc Thanh sợ tới mức rụt người về sau.
Động tác của cậu đánh thức Vạn Anh Duệ đang ngủ.
Anh nheo mắt, giơ tay kéo cậu vào lòng mình trở lại, khàn khàn nói, “Cậu đừng làm bậy, còn sớm lắm, ngủ tiếp đi.”
Vạn Anh Duệ ôm chặt quá khiến Hứa Ngọc Thanh không nhúc nhích được, cậu thấy vậy, đành phải nằm im ngủ trong l*иg ngực người đàn ông.
Lúc này, Hứa Ngọc Thanh mới cảm giác được nửa người dưới đau nhức xót buốt, thậm chí chân cậu run rẩy một cách mất kiểm soát, nửa người dưới tê dại không chịu nổi.
Đại khái là qua một lúc lâu dài như một thế kỷ, chẳng biết là do Hứa Ngọc Thanh quá để ý tới bên dưới hay là vì lý do nào khác, cậu cảm thấy nơi đó càng lúc càng đau.
“Vạn Anh Duệ, tôi đau quá…”
Hứa Ngọc Thanh nhẹ nhàng đẩy l*иg ngực Vạn Anh Duệ, khẽ lên tiếng.
Lúc này, Vạn Anh Duệ mở mắt ra, anh nhìn gương mặt trắng bệch nhỏ nhắn của người nằm trong lòng, phát hiện mồ hôi lạnh đã ứa ra ướt cả đầu cậu, tay cậu đặt lên ngực anh, vẻ mặt ấm ức tủi thân, làm cho anh đau lòng không thôi.
Cảm nhận nhiệt độ cơ thể của cậu có tay xoa trán cậu, cậu bị sốt nhẹ.
“Cậu đau đầu à? Hình như cậu bị sốt rồi?” Giọng điệu của anh hiếm khi mềm mỏng như thế.
Nước mắt rưng rưng trong vành mắt Hứa Ngọc Thanh, cậu lắc đầu, “Không phải, bên dưới đau quá, chân tôi tê rồi, không nhúc nhích được.”
Vạn Anh Duệ nghe xong, anh hoảng sợ lập tức tỉnh táo.
Anh mau chóng bò dậy mặc quần áo, lay Chu Thần Dật đang ngủ ở giường trên, “Chu Thần Dật, mau dậy đi!”
Chu Thần Dật nghe tiếng kêu của Vạn Anh Duệ, hắn vẫn chưa mở mắt, chỉ xoay người ngủ tiếp.
Đồng hồ báo thức của mình còn chưa reo mà, dậy sớm làm gì chứ, chắc không phải Vạn Anh Duệ muốn mới sáng sớm đã play chứ, đúng là tϊиɧ ŧяùиɠ lên não.
Chu Thần Dật đang buồn ngủ không chịu nổi, không muốn để ý tới Vạn Anh Duệ.
Thấy Chu Thần Dật phớt lờ mình, Vạn Anh Duệ đánh cho hắn vài cú, khiến Chu Thần Dật nổi đóa.
“Vạn Anh Duệ, cậu làm cái gì thế?”
Cho dù là Chu Thần Dật tốt tính cỡ nào cũng thấy tức giận, mới sáng sớm mà đã quấy rầy giấc ngủ của người khác, hắn còn chưa ngủ đủ mà.
“Bé cưng bị sốt nhẹ rồi, cậu ấy nói là bên dưới đau, chân tê.”
“Hả?” Chu Thần Dật kinh ngạc, hắn cũng tỉnh táo ngay tức thì, vội vã mặc quần áo leo xuống giường.
Chu Thần Dật sờ trán Hứa Ngọc Thanh, rồi sờ trán bản thân, so ra đúng là Hứa Ngọc Thanh hơi nóng.
Hứa Ngọc Thanh vùi mặt vào chăn, gương mặt nhỏ chỉ ló ra khỏi chăn một chút, cậu cau mày khó chịu.
Hắn ngồi bên giường, “Bé cưng, cậu đau lắm sao?”
Hứa Ngọc Thanh giương mắt nhìn Chu Thần Dật, chật vật gật đầu.
“Dẫn cậu ấy đi truyền nước đi.” Chẳng biết Lâm Tu đã dậy khi nào, y ngồi trên giường nói với hai người kia.
Chu Thần Dật nghĩ ngợi, cũng chỉ đành như thế.
“Được rồi, Lâm Tu, xin nghỉ phép giúp bọn tôi.”
“Ừ.”
Hai người ôm lấy Hứa Ngọc Thanh, cẩn thận mặc quần áo cho cậu, sợ bế cậu lên thì sẽ khiến người khác chú ý nên cho Hứa Ngọc Thanh choàng tay qua vai hai người, đỡ cậu đi ra khỏi cửa ký túc xá.

Sau khi đến bệnh viện truyền nước, hai người ngồi ở hai bên trái phải của Hứa Ngọc Thanh, chăm sóc cho cậu.
“Cậu còn đau không?” Vạn Anh Duệ cho Hứa Ngọc Thanh uống chút nước.
Hứa Ngọc Thanh lắc đầu.
Sau khi được truyền nước, cậu đã khỏe hơn nhiều, không còn đau đớn khó chịu như trước, chỉ là bên dưới còn hơi sưng đau, khiến cậu có cảm giác mệt mỏi và xấu hổ, ngại ngùng.
Nghĩ tới chuyện hôm qua, mặt cậu đỏ bừng, thế mà cậu lại ngủ với bạn cùng phòng, còn làm với hai người, hôm qua cậu bắn bao nhiêu lần vậy chứ? Ba, bốn lần gì đó phải không? Cuối cùng cậu bị cᏂị©Ꮒ tới nỗi ngất đi.
Chắc bây giờ nơi đó đau như thế là vì hậu quả do hai người này không kiểm soát được.
Nhìn mặt mày Hứa Ngọc Thanh đỏ bừng, Vạn Anh Duệ tưởng là cậu lại sốt, anh giơ tay sờ trán cậu. Vẫn là sốt nhẹ, nhiệt độ không thay đổi gì mấy.
Sau khi truyền nước xong, ba người về ký túc xá theo đường cũ, không có ai trong phòng, chắc hẳn bây giờ Lâm Tu còn đang học.
⬅ Trước Tiếp ➡