⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy vẻ nhẹ nhàng bâng quơ của hắn, ánh mắt Vạn Anh Duệ đang nhìn chăm chú vào Hứa Ngọc Thanh cũng dần trở nên tối tăm, anh thương hoa tiếc ngọc mà người ta lại lắc mông xin người khác cᏂị©Ꮒ mình.
Đệch mẹ cậu cái tên dâʍ đãиɠ này, lát nữa tôi sẽ cᏂị©Ꮒ cậu sướиɠ chết!
Hứa Ngọc Thanh thử ngồi vài lần mà không thành công, mồ hôi rịn ra trên mặt cậu, đầy vẻ lo lắng, khát khao có gậy thịt lớn: “Ư ư… không đút vào được, A Thanh không biết…”
Chu Thần Dật giơ tay lau mồ hôi của cậu, vừa cổ vũ vừa dẫn dắt cậu: “Bé ngoan đừng sốt ruột, cậu tự tách hai cánh mông ra rồi từ từ ngồi xuống dươиɠ ѵậŧ là được.”
Hứa Ngọc Thanh làm theo lời Chu Thần Dật, tách hai cánh mông ra rồi hạ thấp mông, cho tới khi cúc huyệt chạm tới dươиɠ ѵậŧ nóng bỏng to lớn kia, cậu hoảng sợ muốn nhấc mông lên trên chạy trốn.
Nhưng bàn tay siết chặt lấy eo cậu thì dùng sức, Chu Thần Dật an ủi cậu: “Bé cưng đừng sợ, sau khi cắm vào rồi sẽ rất sung sướиɠ, cậu thử xem nào?”
Chu Thần Dật đã rong chơi trên tình trường nhiều năm như thế, đã bao giờ dịu dàng thế này đâu, ai mà không bị hắn cᏂị©Ꮒ tới nỗi kêu cha gọi mẹ. Giờ phút này, hắn còn giả vờ ra vẻ nghiêm túc, Vạn Anh Duệ cười nhạo, tiếp tục vuốt ve dươиɠ ѵậŧ của mình.
Chu Thần Dật phớt lờ tiếng hừ lạnh của Vạn Anh Duệ, kiên nhẫn trò chuyện cùng Hứa Ngọc Thanh, từng bước dẫn dắt cậu sa đọa.
Hứa Ngọc Thanh nghẹn ngào thấp thỏm nhấc mông lên, cúc huyệt ma sát lên lỗ nhỏ trên dươиɠ ѵậŧ hết lần này tới lần khác.
“Đệch, bé yêu, cậu còn làm loạn như thế là tôi chủ động cᏂị©Ꮒ cậu đấy.” Chu Thần Dật mỉm cười nhưng lòng rất khó chịu, hắn nhịn tới nỗi gân xanh trên trán nhô lên, mồ hôi chảy lên khắp sống mũi cao thẳng, hắn giữ eo Hứa Ngọc Thanh cho vững, đe dọa cậu.
Hứa Ngọc Thanh nghe xong, cậu không dám nhúc nhích tùy ý nữa, mà thử nuốt lấy dươиɠ ѵậŧ bằng cúc huyệt. Nhờ có ngón tay Vạn Anh Duệ từng cắm vào lúc trước nên bây giờ trong cúc huyệt còn rất nhiều nước, không cần phải chuẩn bị gì.
Cậu từ từ ngồi xuống, lần này lại thành công, đầu nấm chui vào cúc huyệt của cậu.
“A… ư a… to quá, đau quá ư ư…”
Hứa Ngọc Thanh có cảm giác nửa người dưới bị xé rách, dươиɠ ѵậŧ đã cắm vào rồi, hoàn toàn khác hẳn với ngón tay cắm vào. Cậu đau đến mức muốn nhổm dậy, nhưng Chu Thần Dật khó khăn lắm mới cắm vào được, làm sao hắn chịu tha cho cậu.
Hai tay hắn luồn ra sau lưng Hứa Ngọc Thanh, kéo cậu vào lòng mình, hắn nhắm mắt hôn lên môi cậu: “Vươn lưỡi ra nào bé cưng.”
Hứa Ngọc Thanh mơ màng nghe theo, vươn đầu lưỡi ra quấn quýt lấy hắn, hai người nhiệt tình hôn liếʍ, trao đổi nước bọt, khiến Hứa Ngọc Thanh hoàn toàn quên là vừa rồi mình còn muốn rời khỏi dươиɠ ѵậŧ của Chu Thần Dật.
Khi hai người dính chặt khó rời, chẳng biết từ khi nào, Vạn Anh Duệ đã di chuyển ra sau lưng Hứa Ngọc Thanh, anh vươn hai tay về trước, vuốt ve sờ soạng, nhóm lửa trên người Hứa Ngọc Thanh.
Chẳng bao lâu sau, Hứa Ngọc Thanh bị sờ tới nỗi thở dốc rêи ɾỉ: “Ưm a… sướиɠ quá… ư a a a…”
Nghe tiếng thở dốc của Hứa Ngọc Thanh, Vạn Anh Duệ ghé vào tai cậu, khẽ thổi một hơi rồi liếʍ lên vành tai cậu: “Bé dâʍ đãиɠ, cậu sướиɠ tới mức đó sao?”
Hứa Ngọc Thanh bị liếʍ vành tai, cậu run lên, cúc huyệt cũng co rút thật chặt.
Chu Thần Dật chịu kí©ɧ ŧɧí©ɧ, hắn khẽ kêu lên rồi cười nói: “Bé cưng, sao lại siết chặt như thế, cậu làm vậy là kẹp chặt dươиɠ ѵậŧ đàn ông đấy. Cậu còn nhiều chuyện như thế, nếu không phải bẩm sinh thì là số cậu bị người ta cᏂị©Ꮒ!”
Hắn ôm eo Hứa Ngọc Thanh, tiếp tục giúp cậu chầm chậm ngồi xuống, cho tới khi thân thể hai người dán vào nhau.
“Vạn Anh Duệ, cậu ta rất chặt, mυ"ŧ tôi thoải mái quá chừng.” Cảm nhận được sự sung sướиɠ vì dươиɠ ѵậŧ được bao bọc, Chu Thần Dật chia vui với Vạn Anh Duệ đang ở phía sau.
Vạn Anh Duệ than thở một tiếng “chậc”, tức giận nhìn Chu Thần Dật: “Nếu chặt thì cậu mau bắn đi, rồi tới lượt tôi.”
“Thế thì không được, tôi còn muốn cᏂị©Ꮒ thêm một chốc nữa.” Chu Thần Dật không quan tâm tới lời mỉa mai của Vạn Anh Duệ, hai tay giữ chặt mông Hứa Ngọc Thanh, muốn nâng nó lên trên: “Bé yêu, lắc cái mông đi nào.”
Cả người Hứa Ngọc Thanh ửng hồng, cậu khẽ cắn răng, cái mông ngoan ngoãn nghe lời, lắc lư lên xuống phn nuốt dươиɠ ѵậŧ.
Hai mắt Hứa Ngọc Thanh mơ hồ, cậu chống tay lên cơ bụng của Chu Thần Dật, tiếng thở dốc đứt quãng vang lên: “Sướиɠ quá… a a a… sướиɠ quá… thật thoải mái ư ư…”
“Bé cưng dâʍ đãиɠ quá.” Chu Thần Dật mỉm cười, hắn cũng không trông cậy vào Hứa Ngọc Thanh, hắn quay người đè Hứa Ngọc Thanh xuống, dươиɠ ѵậŧ vẫn còn cám trong người cậu.
Hắn giơ tay vuốt ve gương mặt nhỏ của Hứa Ngọc Thanh, nhắc nhở cậu: “Bé cưng, bây giờ đến lượt tôi đây.”
Chu Thần Dật nhẹ nhàng rút dươиɠ ѵậŧ ra ngoài, người nằm bên dưới khẽ rêи ɾỉ ưm a, sau đó hắn cắm thật mạnh vào trong.
“A a… a a… đừng mà, ư a… nhẹ, nhẹ chút…”
Chu Thần Dật sung sướиɠ tới mức cùng cực, không quan tâm rằng người bên dưới có muốn nhẹ nhàng hơn hay không, giờ phút này cuối cùng hắn cũng đâm vào nơi sâu nhất, sợi dây trong đầu hắn cũng đứt phăng.
Gậy thịt lớn bắt đầu cắm rút mãnh liệt vào miệng huyệt, mỗi lần gậy thịt rút ra đều kéo theo nước da^ʍ bắn la liệt khắp giường, tạo thành vũng nước ướt sũng. Chu Thần Dật bất chấp mọi thứ, ra sức làʍ t̠ìиɦ với người bên dưới một cách thô bạo, vừa kịch liệt vừa nhanh nhẹn. Qυყ đầυ đâm vào chỗ sâu nhất, còn nhét thêm một cái túi tinh vào, dươиɠ ѵậŧ tấn công dồn dập, không hề kiềm chế. Hứa Ngọc Thanh nằm bên dưới bị cᏂị©Ꮒ tới nỗi khóc lóc kêu rên, hai tay chống lên cơ bụng Chu Thần Dật, muốn đẩy hắn ra.
Chu Thần Dật giơ tay túm chặt hai bàn tay cậu, giơ lên qua đầu cậu, cúi người hôn cậu, eo mông vẫn ra sức đưa đẩy nhiệt tình.
⬅ Trước Tiếp ➡