Tiếng cười kia không có quá nhiều ý tứ chế giễu, nhưng cô gái trẻ tuổi trước mặt vẫn hơi đỏ mặt.
Cô lại mất mặt trước mặt chú Lục rồi.
"Mời ngồi xuống." Lục Minh Thần đỡ kính mắt, cười nói.
Anh nhìn Tôn Giai Ni ôn hòa giống như cách mà nhà giáo nhìn học sinh.
Ánh mắt kia không chứa một tia quen thuộc nào.
Tôn Giai Ni ủ rũ một hồi.
Chú Lục của cô, quả thật không nhớ cô.
Kết thúc điểm danh, Trần Nhã Cầm nhỏ giọng hỏi: "Ni Ni, vừa rồi cậu nghĩ gì thế? Tớ nói có sai đâu, thầy Lục thật sự rất đẹp trai!"
Giọng nói của cô ấy mang theo sự kích động không thể nào che giấu được.
Dù sao toàn bộ khoa báo chí đa số toàn là giảng viên nữ.
Chỉ có mấy giảng viên nam, không phải rất cao tuổi thì cũng đã có con.
Làm sao giống vị trước mắt này, vừa đẹp vừa mê người.
"Nhã Cầm." Tôn Giai Ni hít sâu một hơi, bình tĩnh nói: "Thầy Lục chính là chú Lục, người mà lúc nãy cậu nói có lẽ đã già, đã có bụng bia."
Trên hành lang bị đoạt đi nụ hôn đầu
Editor: Mùa nắng nóng quá trôi mất thẹn thùng
"Cộc cộc."
Lúc hơn năm giờ chiều, cửa phòng làm việc khoa Báo chí vang lên tiếng gõ cửa.
Anh đang phê duyệt hoạt động quảng cáo nhận được.
Cho dù chỉ là dạy học một năm ngắn ngủi, tất cả cộng lại cũng không kiếm được nhiều bằng một tuần anh làm phương án, nhưng đối với Lục Minh Thần mà nói, dạy học và giáo dục là chuyện quan trọng, đã nhận thì phải làm tốt.
"Thầy Lục."
Người đến là một bạn nữ mặc áo ngoài rộng rãi, phối với quần jean, tóc vừa chạm vai, hai con ngươi thanh tịnh sáng tỏ, khóe miệng hơi nhếch lên, trong vẻ quật cường lại có nét xinh xắn.
"Bạn học Tôn, có chuyện gì sao?" Lục Minh Thần ôn hòa hỏi.
Môn quảng cáo của anh là môn tự chọn, ngày thường đều là vài trăm sinh viên khoa báo chí cùng học trong phòng học kiểu bậc thang.
Ấn tượng của Lục Minh Thần đối với Tôn Giai Ni trước mặt cũng không tệ.
Cô gái nhỏ lên lớp chăm chú, không chỉ tích cực trả lời câu hỏi của anh đưa ra trong giờ học, bình thường bố trí làm việc, cũng hoàn thành mười phần nghiêm túc.
Đương nhiên còn có một điểm, ánh mắt của cô bé này rõ ràng là nhìn anh đầy yêu thương.
Năm nay anh đã ba mươi, đã sớm không còn là tên nhóc trẻ tuổi.
Bởi vì sự nghiệp có thành tựu, lại có một vẻ ngoài tốt, bình thường cũng có nhiều cô gái chủ động ôm ấp yêu thương.
Những người phụ nữ này có thành thục thông minh, cũng có người như cô bé trước mặt này, ngây ngô ngây thơ.
Tôn Giai Ni nhìn người ngồi trên ghế.
Sáu năm trôi qua, người cô từng ái mộ lúc nhỏ, thế mà một chút cũng không thay đổi.
Anh vẫn mặc âu phục, tóc chải cẩn thận tỉ mỉ, mang mắt kính, cả người tản ra sức hút thành thục nam tính mê người.
Thật ra cô không có việc gì, chỉ là đến nhìn anh.
Thế nhưng vừa thấy anh, Tôn Giai Ni tựa như ma xui quỷ khiến, không biết lấy đâu ra dũng khí, nháy mắt thốt ra: "Thầy Lục, thầy còn nhớ em không?"
Lục Minh Thần nghe vậy thần sắc cũng không thay đổi, cười nhẹ nói: "Tôn Giai Ni năm nhất, đương nhiên tôi nhớ."
Quả thật anh không nhớ cô.