Nội thất trong biệt thự đều theo phong cách mà giới trẻ ưa thích, cách trang trí theo tông lạnh đơn giản và hiện đại, trên bàn cà phê trung tâm có một chậu cây mọng nước.
Tùng An liếc mắt một cái liền thấy thế là đi qua đó, cậu không ý thức được mình say, đi đường có chút loạng choạng, vuốt ve thân cây mọng nước còn nói nó là ngọc.
Lâm Gia Dung pha một cốc trà sữa nóng đưa đến trước mặt Tùng An, muốn xua đi cái giá lạnh của cậu.
Tùng An cần trà sữa lên uống, váng sữa tạo thành một vòng tròn bọt quanh miệng, sau đó nói: "Khương Dịch đâu?"
Thời điểm Lâm Gia Dung nói dối mặt vẫn không đổi sắc, lừa gạt người trẻ tuổi như Tùng An: "Cậu ấy nói ngại ở lại đây vì sợ làm phiền tôi, nên đã tự mình về ký túc xá rồi."
"Ở lại qua đêm à?" Tùng An không nhịn được hỏi ra khỏi miệng, hốc mắt cậu lại đỏ, nước mắt đảo quanh bên trong, cậu vốn dĩ không phải là người thẳng thắn như vật nhưng khi nghe được lời nói của Lâm Gia Dung, lập tức cảm thấy anh ta có ý này, cậu buồn muốn chết, ngay khi cảm xúc vừa lên lập tức nói ra.
Lâm Gia Dung biết rõ, người Tùng An thích không phải mình mà là Khương Dịch, hơn nữa còn hiểu lầm anh và Khương Dịch có quan hệ với nhau, sau đó coi anh trở thành tình địch.
Vậy Tùng An gửi ảnh da^ʍ cho anh là có ý gì?
Lâm Gia Dung không nhịn được nói: "Nếu em có người mình thích, mà người đó lại yêu thầm người khác, em nên làm gì với tình địch của mình?"
Tùng An không nói chuyện, cậu nấc lên một cái, hai mắt ướŧ áŧ ngơ ngẩn nhìn Lâm Gia Dung, sau đó cả người phát run, cúi đầu hắt xì.
Lâm Gia Dung vươn tay vừa chạm vào đã cảm nhận được sự ẩm ướt trên quần áo của Tùng An, anh vội vàng kéo cậu đi vào trong phòng tắm, thả nước ấm vào trong bồn, sau đó để Tùng An ở chỗ này chờ còn anh đi lấy quần áo.
Nhưng chờ đến khi anh quay lại Tùng An đã cởi sạch quần áo, ngâm mình trong bồn tắm rồi.
Bồn tắm được thiết kế riêng theo hình dáng cơ thể của Lâm Gia Dung, đối với Tùng An nó có chút quá lớn, còn có chút sâu, cậu ngồi ở bên trong vừa cúi đầu đã bị nước nhấn chìm, mặt nước nổi nên bong bóng.
Lâm Gia Dung đi tới thấy Tùng An không nhúc nhích, sợ cậu bị chết chìm trong bồn tắm nên đi qua kéo cậu lên, bắt cậu phải ngẩng đầu.
Kết quả lại bắt gặp đôi mắt ngấn nước kia, hốc mắt Tùng An đỏ hồng, vẫn luôn rơi nước mắt, trông cực kỳ đáng thương, cậu còn hít hít cái mũi, vươn tay ôm cổ Lâm Gia Dung, nức nở khóc lớn.
Lâm Gia Dung sửng sốt, anh đỡ lấy eo Tùng An, trơn trượt giống như sờ vào xà phòng sữa dê vậy, sờ một chút lập tức chảy ra sữa dê.
Tùng An vẫn luôn khóc, cũng không nói lời nào, vì vậy Lâm Gia Dung giúp cậu rửa sạch, dùng khăn tắm quấn lấy rồi ôm cậu về phòng ngủ, sau đó anh mới đi tắm rửa.
Chiếc giường lớn mềm mại ấm áp, Tùng An ở bên trên lăn lộn hai cái, ánh mắt mông lung, ý thức của cậu đã mơ hồ không còn nhận thức được mình đang ở nơi nào.
Khi Lâm Gia Dung khoác áo tắm đi ra anh thấy Tùng An đang nằm trên giường, hai chân dang rộng để lộ ra huyệt nhỏ hồng phấn non nớt, gương mặt anh lập tức đỏ bừng, vội vàng quay đầu đi sau đó đi qua nhấc chăn đắp lại cho Tùng An.
____
Dê non đến miệng còn không ăn? Ủa alo anh ơi? 🥲
Mình là Moè, mình sẽ edit tiếp bộ này nhé, do bạn edit trước edit không mượt nên truyện bị đánh giá thấp, hiện tại mình đã sửa lại toàn bộ rồi. Nên mọi người đề cử với đánh giá lại giúp mình nhé 🥺🥺🥺🥺🥺🥺🥺