Vị này vừa mới từ bữa tiệc của tổng giám đốc Đường qua đây nên cũng đã uống khá nhiều, lúc nói chuyện trong miệng đều phun ra hơi rượu, cả gương mặt đều đỏ ửng như trái cà chua.
Sau khi nghe qua Lương Tiến Luân giới thiệu, ông ta che mắt nghĩ nghĩ “Đây là…… là tổng giám đốc Phan?” Ông ta nói xong lại cười rộ lên “Nghe nói tổng giám đốc Phan hiện tại cũng rất có nhàn nhã, đầu tư vào mấy cái hạng mục đều có kết quả không tồi, trong tay cũng nắm rất nhiều sản nghiệp, sợ là lại coi thường chút tiền ấy của công ty……”
Vừa lúc có người phục vụ đi vào, ông ta giơ tay ra hiệu muốn thêm hai ly rượu, nhân tiện cầm lấy ly rượu trên khay của người phục vụ, trong miệng nhấp một ngụm rượu rồi nói tiếp Tôi cùng tổng giám đốc Phan cũng là có chút giao tình…… lúc sau cũng hay thường xuyên giao lưu……”
Trong vòng xã giao, chuyện uống rượu tóm lại là điều tránh không khỏi, Vãn Gia đang muốn đi tiếp, một bàn tay trắng nõn thon dài từ bên sườn của cô duỗi lại đây, cầm ly rượu của cô đi mất.
Cô quay đầu lại nhìn, liền thấy là Chúc Ngộ Thanh.
Anh ngưỡng cổ, rượu xoay quanh vài vòng, hầu kết có quy luật mà nhấp nhô vài cái, lắc lắc miệng ly “Xin lỗi, cô ấy bị dị ứng cồn, không tiện uống, tôi uống thay cô ấy.”
Đây là cái cớ mà mỗi khi chắn rượu đều dùng, vị tổng giám đốc Đường kia đánh một cái "chát" nhìn về phía Chúc Ngộ Thanh, nhưng rất nhanh liền cười gượng lên, hướng về phía Vãn Gia nhận lỗi.
Vãn Gia tìm người phục vụ muốn một ly trà, nhưng cô lại đưa nó cho Chúc Ngộ Thanh.
Sau khúc nhạc đệm nhỏ này, Chúc Ngộ Thanh cũng đi lên bắt chuyện nói vài câu với mọi người, một lúc sau, anh liếc mắt nhìn Vãn Gia một cái “Đi thôi.”
“Không phải còn phải đi tham quan phòng triển lãm sao ạ?” Vãn Gia ngước mắt nhìn thời gian, thời gian này nếu rời đi thì có chút sớm.
“Không đi.” Bản thân mình vốn cũng không quá muốn tới tiệc rượu, Chúc Ngộ Thanh nới lỏng nơ trên cổ rồi lập tức xoay người rời đi.
Anh vừa đi khỏi, Vãn Gia tự nhiên cũng nhanh chân đuổi theo saụ
Đi đến đường lớn, cô nhận được một tin nhắn WeChat từ Lư Đồng 『 Tớ cảm thấy tổng giám đốc Phan đối với cậu khẳng định là có cảm tình, bằng không thì tại sao anh ta lại đuổi việc nam đồng nghiệp trước kia theo đuổi cậu chứ? 』
Cô cũng có chút không biết làm sao, đây cũng không phải là tin tức tốt vào lúc này, Vãn Gia tắt màn hình di động, không nói gì, vội vàng đuổi kịp bước chân Chúc Ngộ Thanh.
Vốn tưởng rằng khi ra ngoài trước tiên còn phải vất vả tìm tài xế, nào ngờ vừa ra tới bên ngoài cổng hội sở, anh liền mới móc di động ra kêu xe lại đây.
Hai người cứ đứng im như vậy mà chờ xe, Chúc Ngộ Thanh liếc nhìn cô một cái “Bộ quần áo này cô cứ mặc đi, xem như là tạ lễ.”
Lúc này mà thoái thác thì khó tránh khỏi người ta lại nghĩ cô đang làm ra vẻ, không biết đủ, Vãn Gia cười cười, thuận thế nói lời cảm ơn món quà của anh.
Trên người cô là một cái váy lụa, màu sắc thiên về trắng bạc, hiện tại trời đang lạnh, trông có vẻ vừa thoải mái thanh tân, lại vô cùng ưu nhã.
Chúc Ngộ Thanh mở mắt “Cô ở nơi nào?”
“Nam giang tứ quý.”
Xe vừa gọi đã đến, dài hơn bản Pullman, trông giống một chiếc hộp có bề ngoài xa hoa lộng lẫy..
Xe vừa đến liền có người tới hỗ trợ mở cửa, cũng giống như lúc trước, Vãn Gia vô cùng tự giác mà ngồi vào vị trí phó lái.
Xe vừa khởi động, Chúc Ngộ Thanh nói địa chỉ của Vãn Gia cho tài xế, căn dặn đưa cô về nhà trước, sau đó bên trong thùng xe hoàn toàn chìm trong không gian vô cùng yên tĩnh.
Ngồi hàng ghế phía sau, Chúc Ngộ Thanh thỉnh thoảng xoa đầu, giữa mày vẫn luôn hơi hơi nhăn, bộ dáng này rõ ràng là đã có chút say rượu .