Từ kiến trúc cùng với người đi đường, không khó để nhận ra bối cảnh là ở nước ngoài.. mà nhân vật bị chụp, là một nam nữ đang sóng vai đi cùng nhaụ
Người đàn ông trên mặt đong đầy ý cười chính là Phan Phùng Khải, mà ở phía bên phải anh ta, cô gái đang mặc một bộ váy liền thân, Vãn Gia cũng có quen biết với người này, cô ấy là mối tình đầu cũng là bạn gái của Phan Phùng Khải, Thang Vũ.
Ảnh chụp hẳn là chụp trong cùng một thời điểm, phía dưới còn có một bức khác, là bức ảnh Thang Vũ trên môi nở nụ cười, đang dùng tay gõ nhẹ vào trán Phan Phùng Khải.
Nam nữ ve vãn đánh yêu, bất quá cũng chỉ có vậy mà thôi.
Vốn tưởng rằng Chúc Như Mạn đang muốn ám chỉ đến Dương Lộ, nào ngờ lại là Thang Vũ.
Tinh thần Vãn Gia càng trở nên nặng nề, mà trên giao diện WeChat, mấy bức ảnh chụp kia còn nằm ở dưới mí mắt cô, đè nặng đến mức đầu óc trống rỗng, làm cô không thể suy nghĩ được gì.
Sau khi liên tiếp hắt xì mấy cái, tinh thần cô lập tức trầm xuống, cô nghĩ chính mình thật sự sắp điên rồi.
Cô kéo cái gối ôm vào trong lòng ngực, Vãn Gia nhắm hai mắt lại, thật nhanh đã tiến vào giấc ngủ.
Từng hồi ức quen thuộc liên tục tràn về trong giấc mơ, lúc đó mới hơn hai mươi tuổi, cô từng nghĩ nó đã phai nhạt theo thời gian, nhưng xem ra là không phải..
Mới mẻ hay không mới mẻ, những việc từ nhiều năm trước chỉ như vừa mới phát sinh, những ký ức cô từng cho là đẹp đẽ giờ đây lại trở thành trò khôi hài.
Trong mộng, cô cũng nhớ không rõ đó là đoạn thời gian nào, chỉ mơ hồ nhìn thấy một khung cảnh cô vẫn luôn ở trong thư viện cho đến khi đóng cửa mới trở về ký túc xá.
Mùa đông ở đế đô quả thật không phải nơi dành cho người ở, ngày hôm đó từng cơn gió thổi tới còn kèm cả hạt tuyết. Khoảng cách từ thư viện về chỗ cô ở không tính là quá xa nhưng khí lạnh làm cho khớp hàm lạnh run, cả người không ngừng run rẩy.
Ánh đèn của ký túc xá vẫn chưa tắt, nhưng phạm vi chiếu sáng chỉ không đến hai mét, khi cô đang chuẩn bị đẩy cửa đi vào, đột nhiên phát hiện có người đứng ở gần bức tường.
Ban đêm rét lạnh, những người đứng ở đó đa phần sẽ dễ dàng bị xem nhẹ, mà sở dĩ cô có thể phát hiện ra người đó có lẽ là bởi vì những mẫu tàn thuốc nhỏ vô tình lóe sáng vì cơn gió thổi qua, hoặc có lẽ bởi vì người nọ, là người mà cô vô cùng quen thuộc và chú ý.
Người nọ đứng trong bóng tối đối diện với cô, một hồi lâu sau, người nọ dập tắt thuốc, đi về phía cô đang đứng.
Bước vào phạm vi của ánh đèn chiếu sáng, hình ảnh của người nọ cũng dần hiện ra trước mắt cô.
Phan Phùng Khải mặc một bộ đồng phục bóng chày, ý cười thường ngày vẫn luôn ở trong mắt nhưng nay không còn thấy nữa, chỉ còn lại một mảnh âm trầm.
Sau khi tới trước mặt cô, anh ta khom người nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi cô có muốn yêu đương với anh ta hay không.
Có lẽ là do khí lạnh của mùa đông, cũng có lẽ là do hút thuốc quá nhiều, giọng nói của anh ta vừa trầm lại vừa khàn đặc, càng làm cho người ta sinh ra nồng đậm cảm giác không chân thật.
Nhưng có lẽ là do mong mỏi trong thâm tâm cô quá lớn, trước khi cô kịp hồi thần, cơ thể đã theo bản năng gật đầu đồng ý.
Anh ta đi tới trước mặt cô “Gọi một tiếng “anh” đi.”
Ngón tay đang đặt trên mép sách lại càng thêm dùng lực nắm chặt, cô theo bản năng kêu một tiếng “Học trưởng……”
“Em đã nghe ai kêu bạn trai của mình là học trưởng chưa?” Phan Phùng Khải rũ mắt liếc cô, nhướng mày “Không kêu được à?”