“Là cùng một bộ với chiếc nhẫn đấy, có thể đổi cái khác cũng được.” Chiếc xe phía trước di chuyển, Chúc Ngộ Thanh dùng ngón tay điều chỉnh cần số trên bảng điều khiển trung tâm, đồng thời bổ sung “Khi có hôn lễ thì cũng có thể dùng.”
Vốn dĩ khi đeo nhẫn ở vị trí này thì Vãn Gia đã có thể tưởng tượng ra những gì cô có thể phải đối mặt khi đến công ty vào ngày mai, nhưng khi Chúc Ngộ Thanh nói ra điều này thì anh lại hoàn toàn bình tĩnh.
Xem ra ở chỗ của anh không cần phải giấu diếm chuyện hôn nhân, sau khi có giấy chứng nhận nhất định phải công bố, bọn họ cũng phải tiếp xúc với nhau như vợ chồng bình thường.
Vãn Gia mở nắp hộp và nhìn thấy hai chiếc nhẫn kim cương được cất bên trong.
Nếu như chiếc nhẫn trên tay cô có hơi lộng lẫy, thì hai chiếc nhẫn trong hộp thì còn đáng kể hơn nữa, thật sự rất rất lộng lẫy.
“Mắt thẩm mỹ của tôi không tốt, hy vọng em sẽ không chán ghét nó.” Chúc Ngộ Thanh nói, yết hầu của anh giấu một nửa dưới cổ áo sơ mi lúc nói chuyện có hơi động đậy.
Trong câu nói tự giễu này ẩn chứa một sự ngượng ngùng không rõ ràng, cộng với chiếc nhẫn sang trọng này, đột nhiên anh có vẻ không quá đàng hoàng, thậm chí còn tạo ra cảm giác xa cách với Vãn Gia đối với ấn tượng về anh.
Vì là hộp đựng nhẫn đôi nên không cần phải cất riêng, hơn nữa chiếc hộp này là tặng cho cô nên hiển nhiên là để ở đây.
Vãn Gia cất hộp nhẫn vào túi xách, hai má cô hơi nóng lên, cảm giác mình giống như kẻ trộm lạc vào thế giới của người khác.
Cô đưa mắt nhìn trộm Chúc Ngộ Thanh đang ngồi ở ghế lái.
Người này tựa hồ đã sớm sắp xếp mọi việc rồi, không phải làm việc này một cách tùy tiện mà ngược lại đã xua tan sự ngượng ngùng nhất định, tuy rằng cô có chút bị động nhưng cũng không chủ động đưa ra mấy chủ đề khó nói, cho nên cô vô thức đi theo nhịp điệu của anh.
Nhưng sự kết hợp của họ đã quá vội vàng, nghĩ đến đám cưới, Vãn Gia còn đang đắn đo suy nghĩ thì Chúc Ngộ Thanh bật điều hòa cao lên thêm một chút và hỏi cô “Em muốn hưởng tuần trăng mật trước hay sau khi tiến hành hôn lễ?”
Tác giả có lời muốn nói tổng giám đốc Chúc có kiên nhẫn nhưng không nhiều lắm.
Vừa nhận được giấy chứng nhận kết hôn mà anh đã nghĩ đến tuần trăng mật, về phần là trước hôn lễ hay sau hôn lễ, Vãn Gia còn chưa kịp nghĩ đến “Tôi thấy... lúc nào cũng được.”
“Tôi thì lúc nào cũng được.” Chúc Ngộ Thanh nghiêng đầu “Nhưng chúng ta vẫn phải lựa chọn thời gian trước để chúng ta có thể sắp xếp ổn thỏa các kế hoạch khác nữa.”
Vãn Gia hiểu điều đó, là anh muốn để cô quyết định, nhưng tại thời điểm này, do dự là rất không cần thiết.
Cô suy nghĩ một chút “Vậy thì để sau hôn lễ đi.”
Chúc Ngộ Thanh quay đầu nhìn sang, khóe miệng lộ ra một vòng cung nhẹ.
Chỗ đậu ô tô được gọi là Hồ Vân Bảo, các tòa nhà mới đều là nhà lầu bằng phẳng, mỗi tầng chỉ có một thang máy và một hộ gia đình.
Lọt vào trong tầm mắt là một bức tường nhìn được toàn cảnh, trên tường không có treo bất kỳ thứ gì.
“Đáng lẽ tôi nên dẫn em đi gặp mẹ tôi, nhưng hôm qua bà ấy đi gặp bạn trong thành phố, có lẽ là vài ngày nữa mới về.” Chúc Ngộ Thanh dẫn Vãn Gia vào phòng khách, lấy nước đưa cho cô “Em muốn chuyển đến đây hay là để tôi chuyển đến đó?”
Vãn Gia dừng một chút, nói như vậy, nếu cô không chuyển đến đây thì anh phải chuyển đến nhà cô sao?
“Tôi là một người tương đối truyền thống, đương nhiên sẽ không lấy việc hôn nhân ra để đùa giỡn, tôi cũng không thích sống thử, tôi chỉ muốn mình ở chung chính thức với nhau thôi.” Như thể nhìn thấy những gì cô đang nghĩ, Chúc Ngộ Thanh chủ động nói.