Khi Vãn Gia được anh nhắc nhở, cô lục túi xách để tìm thuốc, tự mình đi đến căn bếp để lấy nước và ngẩng đầu lên nuốt xuống.
Nuốt thuốc xong, liền thấy Chúc Ngộ Thanh đút tay vào túi “Ăn no rồi, em có muốn xuống lầu đi dạo một chút không?”
Giọng điệu quen thuộc nhưng thản nhiên, như đang nói chuyện với người thân thiết đã ở bên anh nhiều năm.
Rốt cuộc Vãn Gia cũng không thể bình tĩnh như anh “Bác sĩ dặn tôi không được ra gió càng nhiều càng tốt.”
Đó là một cái cớ, nhưng nó cũng là sự thật. Chúc Ngộ Thanh liếc nhìn thời gian “Vậy em nghỉ ngơi trước đi, tôi đi lên phòng làm việc đây.”
Trước khi đi, anh lại nhìn về phía phòng ngủ chính “Buồn ngủ thì đi ngủ trước đi, đừng đợi tôi, lát nữa tôi còn có cuộc họp.”
Vãn Gia gật đầụ
Công ty con “Xuân Hoàn Lý” của anh vừa mới khai trương không lâu, hẳn là thời điểm này anh rất bận rộn.
Chúc Ngộ Thanh thu hồi ánh mắt rồi đi lên lầụ
Bóng đen trước mặt chuyển động, tiếng bước chân trên cầu thang vang lên đều đặn.
Cầu thang ở ngay đối diện với căn bếp mở, Vãn Gia giương mắt nhìn bóng đen trên tường đi lên từng bậc một, đôi chân mang giày đi trong nhà cũng từ từ biến mất khỏi tầm nhìn của cô.
Người đàn ông cùng cô đăng ký kết hôn này không phải mạnh mẽ tùy tiện mà giống như đang giương cờ trước mặt, anh có quan điểm nhất quán, để cho cô có chút không gian suy nghĩ.
Và những sự kiện ngày hôm nay trôi chảy đến mức dường như khi cô gõ từ “sẵn lòng” thì chúng bắt đầu tự động mở ra một hướng đi cho cô.
Trước mặt anh, cô không có nhiều cơ hội để chần chừ.
Ví dụ rõ ràng là cô sẽ ở lại đây tối nay, hoặc cô sẽ sống ở đây bắt đầu từ tối nay.
Chỉ còn lại mình cô trong không gian hoạt động ở tầng dưới, Vãn Gia đi dạo một vòng từ ban công đến phòng giặt, cuối cùng vào phòng ngủ chính mà Chúc Ngộ Thanh đã chỉ.
Cô không có bất kỳ sự chuẩn bị nào cho việc từ nay bị nay bị anh tiếp quản, nhưng trong phòng ngủ này đã có sẵn đồ ngủ và đồ vệ sinh cá nhân.
Cô không cần phải vào phòng để đồ, trên bệ để chân có đặt những hộp quà lớn nhỏ, nhìn màu sắc của những dải ruy băng buộc trên hộp thì rõ ràng là đồ của phụ nữ.
Cô tùy tiện mở một cái, và bên trong là một bộ... đồ lót.
Điện thoại bắt đầu rung lên, Vãn Gia vội vàng đóng nắp hộp lại và nghe điện thoại “Mẹ.”
Sau khi được kết nối, một giọng nói do dự từ đầu bên kia truyền đến “Gia Gia, con và Tiểu Phan cãi nhau à?”
Vãn Gia che ống nghe lại, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, đoán rằng phòng này cách âm có lẽ là không tệ.
Cô hạ giọng “Mẹ, có chuyện gì vậy?”
Cũng may Chúc Ngộ Thanh không có ở đây, Vãn Gia hạ giọng nghe điện thoại của Diêu Mẫn.
Nói tới nói lui thì vẫn là Phan Phùng Khải.
Vì không liên lạc được cho cô nên Phan Phùng Khải đã gọi điện về quê cách đây không lâụ
“Tiểu Phan nói thằng bé đã chọn phòng tân hôn cho hai đứa rồi, thằng bé còn hỏi cách phục vụ rượu ở đây cũng như phong tục của chúng ta nữa.” Diêu Mẫn dừng lại một chút “Gia Gia, mẹ thấy thằng bé cũng rất thành thật, hay là con suy nghĩ thêm chút nữa đi?”
“Mẹ...” Mí mắt Vãn Gia nhăn lại, cô lại nghe thấy mẹ cô thận trọng nhắc nhở “Con nghĩ đi, nếu không có thằng bé giúp đỡ thì ca phẫu thuật của ông ngoại con cũng sẽ không thuận lợi như vậy đâụ”
Vãn Gia bàng hoàng khi nhắc đến quá khứ.
Cô ngồi ở cuối giường, dùng ngón tay vặn xoắn dải ruy băng của hộp quà “Con biết, con vẫn luôn nhớ kỹ chuyện này, và con cũng rất biết ơn anh ấy.”
Đó là khi họ học đại học, họ cũng vừa mới chia tay cách đây không lâụ