Bước đến cổng nhà ga, ánh mặt trời buổi trưa che phủ đỉnh đầụ
Tòa nhà rước mắt rộng lớn, tòa tháp chính giống như một con sò điệp xanh dựng thẳng lên. Bảng hiệu nằm ở nơi bắt mắt nhất, trong khi mặt tiền là những bức tường bằng kính phản chiếu những đám mây hình sóng ở chân trời.
Vãn Gia đi dọc theo những nơi có bóng râm, rồi bước vào sảnh đợi.
Các lễ tân đều mặc bộ đồ màu xám be, đeo vòng hoa cùng màu trên cổ, nhìn cách ăn mặc như tiếp viên hàng không thực thụ.
Lư Đồng đúng lúc giao ca xong, cô ấy đứng ở bàn làm việc của lễ tân vẫy tay với cô.
“Mới ngủ dậy đúng không? Ăn sáng chưa, có đói hay không?”
“Mới ăn một cái bánh bao rồi nên không đói.”
“Có còn hay không vậy? Tớ đang đói đây.” Lư Đồng cởi vòng hoa cổ trên xuống “Hôm nay dậy muộn, vừa tới đây đã gặp phải một buổi quay phim tuyên truyền, bận đến nỗi đau cả đầu, đói bụng đến mức áo lót bị lỏng rồi.”
Vãn Gia lấy ra một thanh kẹo Snickers đưa cho cô ấy “Ăn cái này lót dạ trước đi, tớ chỉ có cái này thôi.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi thang máy lên tầng 17.
Tầng này là khu giải trí, khi xuyên qua hành lang trên cao, Vãn Gia cảm thấy mũi có cảm giác ngứa ran, hắt hơi liên tiếp hai cái.
“Bị cảm sao?” Lư Đồng hỏi.
Vãn Gia lấy khăn giấy che mũi, giọng nói rầu rĩ “Có thể là bị viêm mũi.”
Hai người tìm được quán ăn nhẹ mới mở, vị trí nằm dọc theo cửa sổ, tầm nhìn rộng mở, có thể nhìn thẳng ra sông.
Sau khi gọi món xong, Vãn Gia đi toilet một lát, lúc trở về thấy Lư Đồng đang nhìn về phía màn hình điện thoại di động, cười tít mắt.
“Xem cái gì vậy?” Cô thuận miệng hỏi một câụ
“Douyin của tổng giám đốc Chúc nhà chúng tớ, cậu có muốn xem không?”
“Tổng giám đốc Chúc của các cậu cũng quay cái này sao?”
“Lúc bộ phận kế hoạch quay không cẩn thận quay đến chỗ anh ta, buổi sáng mới đăng lên, hiện tại lượt thích càng ngày càng nhiều, nội bộ của chúng tớ đều phát điên rồi ”
Lư Đồng đưa điện thoại di động đến trước mặt Vãn Gia.
Avatar là của tổng bộ E.M, acc này Vãn Gia cũng chú ý, vì đặc điểm nơi làm việc quá hot, nên luôn chụp ảnh cuộc sống hàng ngày của đồng nghiệp trong công ty.
Trên màn hình là video của kỳ này, chủ đề là đột kích các đồng nghiệp hút thuốc.
Có lẽ là thời gian chọn không đúng, chạy hai tầng cũng không bắt được mấy người, cảm thấy tài liệu không đủ, chủ video bàn bạc với nhau là đi tầng khác thử xem.
Trong lúc chờ thang máy, âm thanh thông báo vang lên, hai cánh cửa thang máy sáng đến nỗi có thể soi gương mở ra, một bóng người thon dài mảnh khảnh hiện ra.
Áo sơ mi và cà vạt có màu xám đậm, tây trang màu đen, cổ áo phẳng, để lộ ra viền cổ áo gọn gàng.
Anh nhìn về phía máy ảnh “Đang làm gì đó?”
Màn hình rung lên, người cầm gậy quay phim rõ ràng đang căng thẳng “Chúc… tổng giám đốc Chúc, chúng tôi đang quay Douyin.”
Người đàn ông gật đầu “Vất vả rồi.”
“Không, không vất vả, không vất vả…” Nhân viên nói năng lộn xộn lặp đi lặp lại lời nói, rõ ràng là đầu óc sắp bị chết máy.
Anh đưa tay nhấn nút thang máy “Anh có muốn vào không?”
“Muốn… muốn... Cảm ơn tổng giám đốc Chúc ” Người đang quay video hoảng loạn đi vào, ngoài miệng không ngừng nói cảm ơn.
Người đàn ông hơi gật đầu, cất bước ra khỏi thang máy.
Ống kính theo bản năng quay theo, chỉ thấy một tay của anh đút vào túi, bóng người chậm rãi bước đi, rất nhanh sau đó liền rẽ vào khu văn phòng.
Video phát sóng xong, mở khu vực bình luận ra, Vãn Gia lướt qua mấy bình luận khen ngợi phía trước…
Anh trai cặn bã của tôi
Xin chào, kết hôn đi, ngày mai nhé, đừng đến trễ.
Tái hôn đi Đứa trẻ luôn khóc lóc muốn gặp cha
Cả đời tôi tận tụy viết luận văn, tôi xứng đáng với chồng mình.