Cô ấy đã từng gặp người đàn ông này vài lần, dù không có nhiều cơ hội tiếp xúc lắm, nhưng không ai không biết nhân vật nổi tiếng đứng đầu Giang Thành, có tên là Phó Tự Bạch.
Anh mặc áo sơ mi trắng cao cấp, khí chất cao quý và vẻ ngoài tuấn mỹ.
Trên cổ tay anh đeo một chiếc đồng hồ Patek Philippe, xương cổ tay rõ ràng, ngón tay thon dài, khuy tay áo được thiết kế tinh xảo, toát lên gu thẩm mỹ không tầm thường.
Thấy ngay cả Phó Tự Bạch cũng xuất hiện ở đây để nghe kịch, Giang Huệ nghiêng đầu trêu ghẹo Sầm Mộ
“Xem ra nhân vật chính của tối nay có mặt mũi không nhỏ đâu, ngay cả vị kia cũng chịu đến kìa.”
Sầm Mộ thuận theo ánh mắt của Giang Huệ, nhìn sang phía bên phải.
Phó Tự Bạch vốn hiếm khi xuất hiện trước công chúng.
Dù gì gia thế nhà anh hiển hách, công việc ngày thường lại rất bận rộn, những nơi ăn chơi cũng rất ít khi thấy bóng dáng anh.
Nhưng nghe nói anh thích yên tĩnh, thỉnh thoảng cũng sẽ tới nghe hí kịch.
Sầm Mộ khẽ cong môi cười "Tần Ngọc Minh đúng là dụng tâm không ít.”
Cô và Phó Tự Bạch không có nhiều cơ hội gặp mặt nhau, trước đây từng chạm mặt vài lần trong các yến tiệc, khi trưởng bối trong nhà giới thiệu, ai cũng coi cô như trẻ con.
Không biết lúc đó Phó Tự Bạch nghe có để ý đến cô không? Liệu bây giờ còn nhớ cô là ai hay không?
Nhưng Sầm Mộ vân có chút ấn tượng với anh.
Trong giới thượng lưu Giang Thành, Phó Tự Bạch là một trong số ít những người có diện mạo xuất chúng.
Tuổi còn trẻ nhưng đã ngồi vững trên vị trí người cầm quyền, khống chế hưng suy của cả gia tộc, hoàn toàn khác biệt với kiểu người như Tần Ngọc Minh, chỉ biết nhìn sắc mặt trưởng bối trong nhà mà hành sự.
Mà nghe đồn rằng, người đàn ông này trên thương trường luôn quyết đoán vô tình, làm việc gọn gàng dứt khoát, cho nên mới đứng vững đước đến ngày hôm nay.
Nhưng dường như anh cũng có chút khác biệt so với những lời đồn đại.
Người đàn ông ngồi dựa lưng vào ghế, như thân trúc cao nhã.
Anh chỉ lặng lẽ ngồi ở đó, thỉnh thoảng thấp giọng nói vài câu với người bên cạnh, không hề toát ra chút sát khí nào.
Sầm Mộ đang xuất thần thì thấy nhân viên phục vụ bưng trà bánh đến trước mặt mình, cung kính nói
“Cô Sầm, đây là đồ ăn anh Tần chuẩn bị riêng cho cô.”
Sầm Mộ hờ hững liếc qua một cái, sau đó nói
“Được rồi, cứ đặt xuống đi.”
Đợi nhân viên phục vụ rời đi, Sầm Mộ tiện tay cầm một miếng bánh hoa sen dừa bỏ vào miệng.
Thấy hình dáng bánh khá đẹp mắt, Giang Huệ hỏi cô "Mùi vị như thế nào?”
Sầm Mộ nhíu mày ghét bỏ, bỏ lại vào đĩa, hơi oán giận "Khó ăn ”
Giang Huệ bị cô chọc cười, ha ha cười sảng khoái "Xem ra Tần Ngọc Minh này, thật đúng là không biết tốt xấu, ngay cả đưa bánh ngọt đến cũng không biết khẩu vị của cậu, đúng là đàn ông thối.”
Tiếng cười của cô ấy hơi lớn một chút, thu hút ánh mắt của những người xung quanh.
Chỉ có người đàn ông đó là hơi nghiêng người, ánh mắt nhàn nhạt liếc qua, cũng không có phản ứng gì đặc biệt.
Chờ một lúc sau, vở kịch trên sân khấu sắp bắt đầụ
Giang Huệ hỏi cô "Trước đây cậu có từng tới nghe hí kịch chưa?”
Sầm Mộ "Rất ít.”
Giang Huệ "Tớ còn tưởng cậu cảm thấy hứng thú với kiểu nghệ thuật này.”