⬅ Trước Tiếp ➡
A…… Đừng…… Tôi xin cậu. Giang Thu bị ngón tay đột nhiên xâm nhập làm giật mình, cơ thể bắt đầu lùi về phía sau. Lâm Trạch rút ra bài học từ lần trước, nhanh chóng giơ tay trái bóp lên bóp xuống ngực trái của người muốn lui về phía sau. Giang Thu đau đớn rêи ɾỉ, ngoan ngoãn không chạy trốn nữa, tước vũ khí đầu hàng.
Cậu ta xấu xa lại bổ sung thêm một ngón tay nữa, tiến vào một tấc rồi chậm rãi rút ra, huyệt thịt tham ăn theo ngón tay bị rút ra ngoài, để lộ phần thịt mềm mại đang chảy nước đầm đề. Lâm Trạch kéo quần bảo hộ và qυầи ɭóŧ của cô xuống, sau đó nâng mông nhỏ của Giang Thu lên.
“Đừng, dơ lắm, trên sàn rất bẩn.”
Cậu ta hôn nhẹ lên tai cô, trấn an: “Không sao, tôi đã cho người thay cái mới trước rồi.” Dứt lời, cậu ta thuận lợi cởi bỏ mọi chướng ngại vật. Cậu ta vùi đầu dưới làn váy, giương mắt nhìn thì thấy đôi môi căng mọng đỏ tươi của hυyệŧ đã ướt đẫm mật dịch, vừa mở ra một chút lãnh thổ liền đóng chặt cửa lại.
Lâm Trạch vươn ngón tay trỏ đã được cắt tỉa gọn gàng của mình, nhẹ nhàng tách khe thịt kia ra. Hυyệŧ đỏ tươi giống như nhụy hoa của một bông hoa lộng lẫy khi nở hết cỡ, tỏa hương dụ dỗ ong đực bay đến. Giây tiếp theo, cậu ta cúi đầu ngậm lấy viên thịt nhỏ ấy, dùng đầu lưỡi linh hoạt liếʍ ɭáρ một hồi, sau đó lại dùng thân lưỡi thô ráp ma sát lên xuống. Một cảm giác ấm áp và khó chịu quét qua toàn thân Giang Thu, cô bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ ngửa đầu ra sau, vểnh mông, phần eo cong lên không tự chủ được mà vặn vẹo, những tiếng rêи ɾỉ nghẹn ngào trở nên ngắt quãng.
Trong lúc giãy giụa, làn váy đã bị kéo lên tới trên bụng, Giang Thu trốn tránh nhìn cậu ta không ngừng lắc đầu. Cô vươn tay muốn đẩy Lâm Trạch ra nhưng vô tình lại khiến cậu ta càng ép chặt hơn, mái tóc đen dày kia bị đôi tay nhỏ của cô làm rối tung, không ăn phận muốn tách người ra.
Lâm Trạch gắt gao giữ chặt vòng eo nhỏ nhắn kia, di chuyển cằm xuống dưới, đầu lưỡi xâm nhập vào giữa môi hυyệŧ đầy đặn, khuấy động không ngừng giống như cá lạc trong vũng nước chật hẹp.
Giang Thu thét lên một tiếng trong hơi thở dồn dập: "Ừm... A!" Kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt nhanh chóng tấn công cô, nơi riêng tư bị người nhìn khác thấy và sự xấu hổ khi bị người khác xâm phạm đã khiến cô tỉnh táo trong cơn sướng dữ dội này: “Tha cho tôi đi, ư ư... Lâm Trạch, cầu xin cậu. A.... Đừng mà....” Cô bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến nỗi chảy cả nước mắt, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống vành tai, ngứa ngáy khó chịu.
Đáng tiếc Giang Thu không thể hiểu, sư tử làm sao có thể buông tha cho con dê nhỏ đã chui vào miệng chứ.
Lâm Trạch liếʍ ʍúŧ, khuấy động càng mạnh hơn, khi thì dùng răng nanh cạ vào vách trong của hυyệŧ, chóp mũi kí©ɧ ŧɧí©ɧ vuốt ve hυyệŧ. Cậu ta tăng tần suất và cường độ ra vào, dùng đầu ngón tay nhéo nhéo nụ nhỏ đang dựng đứng khao khát được thoải mái.
“A a a…” Giang Thu không nhịn được, nâng cái mông nhỏ của mình lên trong sự thoải mái tuyệt vời xen lẫn với đau đớn. Chủ động đưa mật huyệt đang tuôn trào đến bên miệng của sư tử. Cơ thể rỗng tuếch như cái miệng lớn, muốn được lấp đầy.
Lâm Trạch mạnh mẽ xoa nắn lỗ hoa, lưu luyến rút đầu lưỡi ra nhét hai ngón tay thon dài lại vào, nhanh chóng thọc vào rút ra, thân dưới của Giang Thu vừa tê dại vừa cảm thấy sảng khoái. Lần đầu tiên quan hệ bằng tay, đầu óc cô ong ong như có sợi dây nào đó bị chặt đứt, thân dưới không ngừng run rẩy, sau đó một dòng chất lỏng phun ra trên bàn tay đang từ từ dừng lại của Lâm Trạch.
Đó là lần cực khoái đầu tiên của Giang Thu, cô hơi chậm chạp không kịp phản ứng, đầu cô nặng trĩu choáng váng ngẩng lên. Nhìn thấy chàng trai ở giữa hai đùi cô với đôi môi sáng lấp lánh. Cậu ta thẳng lưng, thu lại bàn tay đang ướŧ áŧ nhỏ giọt của mình, liếm ngón tay một cái, cười xấu xa, nhẹ giọng nói với cô: “Của Thu Thu thật ngọt.”
Điên mất thôi, mọi thứ đều rối tung lên hết, sao lại thành ra thế này chứ. Giang Thu tuyệt vọng, nằm xuống thở hổn hển, giơ cánh tay trái lên che mắt. Kɧoáı ©ảʍ tột độ đưa cô lên mây cũng mang lại cảm giác xấu hổ tột độ. Cô không kìm được bắt đầu nhỏ giọng khóc nức nở, hai vai run rẩy, dâʍ ɖị©ɧ cũng từ bắp đùi nhỏ giọt xuống thảm.
Lâm Trạch thấy thế, khóe miệng liền hạ xuống, cúi đầu hỏi: “Sao vậy, cậu khó chịu chỗ nào....” Lời còn chưa nói xong thì cô gái đã đứng dậy, thút thít đẩy mặt cậu ta ra.
“Cậu cút đi. Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy cậu nữa.” Trên khuôn mặt kiều diễm xinh đẹp của cô vẫn còn đọng lại hai hàng nước mắt trong veo, đôi môi khẽ run, ánh mắt đầy sự xấu hổ và oán hận.
Dựa vào đâu mà cậu ta muốn làm gì thì làm, muốn nổi giận thì nổi giận, bản thân cô lại bị điều khiển như một con rối, mà con rối tốt số còn có quyền được mặc quần áo. Cô nhặt quần áo vương vãi dưới đất, nhặt lên chiếc áo ngực đã bị đứt một quai, sống mũi chua xót, cô đứng dậy xoay người bỏ chạy.
⬅ Trước Tiếp ➡