Chương 1
Chương 1 Vu Thời Thiên xem điện thoại thấy bên phòng làm việc của Diệp Tuyên đăng bản báo tang mà chết lặng một lúc.
Anh tưởng rằng mình chưa tỉnh ngủ , dụi mắt ba lần nhìn lại, thực sự là cái tên Diệp Tuyên.
Cô Diệp Tuyên vì tai nạn xe đã không may từ trần vào lúc 22 giờ ngày 31 tháng 7 năm 2019, hưởng dương 39 tuổi, tuân theo di nguyện của cô Diệp Tuyên làm tang sự đơn giản.
Nay quyết định vào 9 giờ ngày 2 tháng 8 năm 2019 tổ chức lễ tang tại sảnh số 22 nhà tang lễ Ngân Hà Viên.
Trân trọng báo tang.
Tuần trước anh còn thấy trên tường trang cá nhân của cô ấy định vị ở Firenze cùng một số thiếu niên người Ý uống sâm banh, hôm nay sao đã..
Vậy nên mới luôn có câu bạn vĩnh viễn không biết được ngày mai đến trước hay là cái chết sẽ đến trước.
Dù sao hai người cũng từng có một khoảng thời gian hẹn hò, sống chung với nhaụ Thái dương của Vu Thời Thiên vốn đang đau nhói vì chưa tỉnh rượu, giờ lại bị tin tức này làm cho cảm giác đau nhức càng thêm rõ ràng, giống như có một cây kim đâm vào rồi xoáy mạnh vào.
Trong lòng anh chất chứa nỗi buồn phiền không thể lí giải, anh quăng điện thoại lên tủ đầu giường, góc điện thoại va vào chiếc gạt tàn kim loại màu ghi, một tiếng keng vang lên trong căn phòng yên lặng, trong gạt tàn đổ xuống đầy một nửa tàn thuốc như tuyết lở.
Sự buồn phiền này cũng không phải vì anh còn canh cánh trong lòng hay lưu luyến gì với Diệp Tuyền, đơn giản chỉ là biết được một người bạn đã từng quen qua đời nên có những cảm giác bất lực không thể nói thành lời mà thôi.
Vu Thời Thiên vò quả đầu mới cắt cách đây hai hôm, anh vẫn chưa quen được cái cảm giác gai tay này.
Hôm qua anh đã uống cả một dãy mấy ly cocktail Jager Bomb, hồn vía bay về nhà muốn ăn lót dạ một bát mì Ramen Demae trước khi đi ngủ.
Anh lật tung bếp lên mới phát hiện ra đêm hôm trước cũng uống hết một hàng rượu, trở về đã ăn gọn gói mì dầu mè còn sót lại.
Cuối cùng chỉ đành gãi gãi cái bụng đang réo lên vì đói rồi đi ngủ.
Ngủ tới lúc này bụng anh đã đói đến cồn cào, tiếng chuông cảnh báo huyết áp tụt đinh tai nhức óc, mồ hôi lạnh giữa trán tuôn ra lã chã.
Vu Thời Thiên vội vàng mở tủ ngăn kéo đầu giường ra, tạ ơn trời đất sờ quanh túi bảo hiểm với bật lửa tìm được hai miếng socola đen nhỏ xíu đáng thương.
Chờ sô cô la ở đầu lưỡi tan ra, anh dựa vào đầu giường bằng sắt và nhắm mắt lại, cố gắng quên đi cảm giác buồn nôn tim đập không ngừng, trong lúc này lại nhớ tới chuyện cũ lâu năm với Diệp Tuyên.
Cũng đúng là đã lâu rồi, hồi ức chín năm phủ lên một lớp vàng nhợt nhạt và sau này anh vẫn còn có những người khác trong cuộc sống, về chuyện của Diệp Tuyên anh cũng đã quên đi vài phần.
Những mảnh vỡ chắp vá, anh chỉ nhớ là đã nói với Diệp Tuyên một câu mà anh chưa từng nói với bất kì cô gái nào khác, dù sao anh cũng chỉ là từng thân mật với Diệp Tuyên vợ của người ta, mà cô ây cũng đã có con với người ấy.
Cái gì mà..
nếu em li hôn anh sẽ chăm sóc em và con của em.
Giờ nghĩ lại đúng là tuổi trẻ không hiểu gì, dựa vào thu nhập của Diệp Tuyên thì bao giờ mới tới lượt anh chăm sóc,