Chương 12
thể cho cô ấy một cơ hội, bây giờ thì tốt rồi, mất hết cả mặt mũi.
"Thật ra..
hình như tôi đã không thấy tác phẩm của anh ấy trên tạp chí và trên mạng trong một khoảng thời gian dài rồi." Cô gái đi theo May đến dựa vào bên cạnh cô kề tai nói nhỏ.
"Vâng, có vẻ như Weibo dạo gần đây của anh ấy cũng chỉ thỉnh thoảng đăng ảnh phong cảnh và tĩnh vật, không thấy anh ấy đăng tác phẩm thương mại nữa." Một người khác cũng nhỏ giọng nói.
"Ai biết chứ.." May nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, ra sức bấm một cái vào đùi A Húc.
Trong nhà vệ sinh, Vu Thời Thiên ngồi trên nắp bồn cầu, buồng chật hẹp tràn ngập khói trắng, điếu thuốc giữa các ngón tay anh vẫn chưa hút một hơi nào kể từ khi châm lửa, đốm lửa vẫn cháy, tro tàn rơi xuống, sàn nhà không được coi là sạch sẽ lại phủ thêm một lớp tro tàn.
Giống như ống kính của anh, luôn luôn có một mảng sương mù, chụp như thế nào cũng không ra được những tấm ảnh anh mong muốn.
Anh từ chối A Húc, không phải vì lịch trình đã đầy.
Đã hơn một năm anh không chụp ảnh mọi người rồi, dường như mỗi người mẫu ở trước mặt anh, anh đều không thấy rõ đặc điểm trên khuôn mặt, không thấy rõ biểu cảm, không thấy rõ linh hồn.
Có lẽ là hết thời rồi, Vu Thời Thiên nghĩ thế, giọng điệu thở dài.
"Reng reng " Tiếng di động vang lên cắt ngang mạch suy nghĩ mờ mịt của anh.
Nhìn thấy tên Diệp Tuyên trên màn hình điện thoại gọi đến, Vu Thời Thiên quả thực bị dọa một phen, đột nhiên trong đầu hiện lên một bộ phim ma liên quan đến điện thoại di động, da đầu bỗng chốc tê rần, hít mạnh một hơi, kết quả làm bản thân sặc ra nước mắt.
Nhưng mà một giây sau, anh nhớ đến đóa hoa linh lan nửa đêm kia.
"Khục, khụ khụ xin chào.." Anh nhận điện thoại, chớp mắt xua tan sương mù dày đặc.
"A " Dường như không ngờ rằng anh nhận máy nhanh như vậy, đầu bên kia điện thoại có chút hoảng loạn, có tiếng va đập đồ vật đâu đó và tiếng rên của cô gái nhỏ, kêu lên vài tiếng, mới truyền đến âm thanh "Vụ.
xin chào, em là Tô Đồng, chính là.." Vu Thời Thiên phát hiện tín hiệu trong nhà vệ sinh không tốt lắm, nghe được một đoạn đứt quãng, anh nhanh chóng ném điếu thuốc đang cháy xuống mặt đất rồi dập tắt, mở cửa đi ra khỏi buồng "Thật ngại quá, Tô Đồng, vừa nãy anh không nghe rõ, em nói lại một lần nữa đi?" Tô Đồng xoa xoa xương đầu gối vừa nãy đụng trúng góc ghế dựa, nghe Vu Thờ Thiên nói tên cô, lỗ tai ngưa ngứa, như có một con côn trùng nhỏ bay vào.
Cô lặp lại lời nói của mình một lần nữa "Xin lỗi vì đột nhiên làm phiền anh, cái kia, có một việc liên quan đến nguyện vọng của mẹ em, không biết bây giờ thầy Vu có rảnh hay không?
Nếu như đang bận thì ngày mai em sẽ liên lạc anh lại?" "Không có việc gì, bây giờ có thể, em nói đi." Vu Thời Thiên kẹp điện thoại di động giữa đầu và bả vai, mở vòi nước.
Anh cũng không biết tại sao anh lại muốn rửa tay, vừa nãy anh cũng chưa đi vệ sinh.
Thậm chí anh còn lấy một ít xà phòng rửa tay, xoa ở giữa các ngón tay tạo ra bọt bong bóng có hương thơm tinh tế.
Tô Đồng không nhanh không chậm mà nói, mỗi câu đều đặt ngay đúng trọng điểm, Vu Thời Thiên vừa rửa sạch bọt bong bóng, đã biết yêu cầu của Tô