Chương 7
cô đổ vài vòng dầu giấm lên, cầm thêm dĩa bạc bưng ra bàn ăn.
"Mẹ ơi, con ăn cơm đây." Cô nhìn hũ tro cốt và nói.
Vài tháng trước có người tạo một tag "Diệp Tuyên mau đi chết đi", Nghe nói trên tài khoản công chúng ngày nào cũng có vô số lời nhục mạ mắng chửi.
Vậy là Diệp Tuyên thực sự đã viết một bài "Nếu như tôi chết đi" để đáp trả.
Diệp Tuyên đã viết một lễ tang mà cô mong muốn, muốn ngài A tới ngài Z đến chia buồn, muốn một tang lễ mọi người không khóc lóc đau thương, muốn con gái viết một bài điếu văn một nghìn từ.
Diệp Tuyên còn viết là hy vọng sau khi hỏa táng xong có thể được hải táng.
Di nguyện của mẹ, cô đã cố gắng làm được chỉ còn thiếu hải táng nữa thôi.
Trong đầu bỗng lóe lên sự việc xảy ra ở hành lang tang lễ sáng nay.
Khụ, bản thân thực sự không giữ được bình tĩnh.
Cho dù có nghĩ tới việc anh dậy sớm như thế chắc sẽ bị tụt huyết áp một chút nên đã chuẩn bị trước socola để trong túi nhưng vẫn không ngờ lại thực sự dùng tới.
Sao đột nhiên anh ấy lại cắt tóc ngắn thế nhỉ?
Độ dài tóc lúc trước không phải là còn có thể buộc được một túm tóc nhỏ sao?
Tô Đồng gãi gãi lòng bàn tay phải, hôm nay lúc đưa kẹo đầu ngón tay của Vu Thời Thiên quẹt nhẹ trên lòng bàn tay cô, cô dường như còn có thể nhớ được cảm xúc lúc đó.
Giống như bị kiến mùa xuân bò ra khỏi đất ẩm cắn một nhát tê dại.
Thành phố S sao?
Vậy cô có thể lại làm phiền anh ấy nữa không?
1 Hoặc là du lịch, hoặc là đi học, cơ thể và linh hồn phải đi trên cùng một con đường.
Roma Holiday 2 Happy birthday, love for you 中原めいこ album năm 1989 "..Hạp bì birthday tú díu hạp bì birthday tú Bách Hiên hạp bí.." Trong ánh nến đung đưa, Hoàng Nghiên hát chúc mừng sinh nhật pha chút chất giọng người thành phố S và vui vẻ phiêu theo tiếng vỗ tay.
Vu Thời Thiên bị ép phải đội chiếc mũ nhỏ được tặng lúc đi mua bánh, miễn cưỡng vỗ tay theo phong cách hải cẩu, cố gắng không để bản thân trợn mắt trắng.
Hoàng Nghiên tắt đèn phòng ăn, chỉ chừa lại mấy đốm sáng đỏ vàng lờ mờ lập lòe trong phòng.
Nhà họ Vu dùng bàn ăn bằng gỗ lim có tuổi thọ lâu đời nhất, chiếc bánh gato đã bị mười tám cây nến đứng chen chúc nhau không còn nhìn ra được hình thù ban đầu được đặt lên trên.
Hơi nóng từ đống nến cháy khiến cho khuôn mặt của Vu Bách Hiên đẹp trai thanh tú trở nên mờ ảo.
Cậu ta nhắm mặt lại đợi mẹ hát chúc mừng sinh nhật xong mới mở ra.
Cậu ta hít một hơi thật sâu chu môi thổi nến, một lần không thể thổi tắt hết cậu ta lại phồng miệng thổi thêm lần nữa.
"Bách Hiên nhà chúng ta mười tám tuổi rồi, là thanh niên rồi." Vu Thanh Sơn vẫn luôn lặng lẽ ở một bên vỗ tay đi ra bật đèn phòng ăn.
"Đúng vậy, thấm thoát đã qua mười tám năm rồi.." Hoàng Nghiên không biết nghĩ ra cái gì nước mắt lưng tròng trên khóe mắt, giống như nước mắt của nến chưa khô chảy vào các khe nhấp nhô trên thân nến cắm trên chiếc bánh gato.
Vu Thời Thiên gỡ chiếc mũ ngộ nghĩnh trên đầu xuống, rút điện thoại ra xem, trong vài phút ngắn ngủi đã có hơn năm mươi mấy cái tin nhắn chưa đọc.
Hai người lớn tuổi năm nào cũng đa sầu đa cảm, sự đa cảm của mẹ cậu ta đã sớm