Giọng nói này đột ngột vang lên một cách vô cùng lạc lõng, ngữ điệu phấn khích vui sướng, hoàn toàn trái ngược với khung cảnh hiện tại. Trái tim vừa tạm yên của Ngu Ý lại lần nữa thót lên, trong lòng đầy hoang mang nghi hoặc "Bụi cây nào? Cứu mạng, chẳng lẽ đang nói đến ta sao?"
Không chỉ có Ngu Ý, ngay cả Tiết Trầm Cảnh cũng bị giọng nói đột ngột vang lên đó làm giật mình. Động tác xoa rửa ngón tay của chàng lập tức dừng lại, nhất thời chưa kịp phản ứng “Vợ ai?”
“Tất nhiên là của ngài rồi Chủ nhân, nàng ấy chính là người vợ mà ngài đã tìm suốt năm năm nay đó ” Giọng nói kia càng thêm phấn khích, âm lượng cao vút đến mức chói tai “Ngài nhìn xem, nàng ấy còn mặc váy đỏ nữa kìa, rõ ràng là đồ đôi với ngài.”
Ngu Ý siết chặt vạt váy màu thạch lựu của mình, giờ thì nàng có thể chắc chắn giọng nói đó đang nói về nàng rồi.
Nàng liếc xuống vạt áo của Tiết Trầm Cảnh, đồ đôi cái khỉ gì chứ, rõ ràng vạt áo đó là do máu nhuộm đỏ mà
Vạt áo đẫm máu của Tiết Trầm Cảnh trông cực kỳ chói mắt, Ngu Ý không dám rời mắt khỏi chàng, căng thẳng dõi theo từng cử động của chàng, đồng thời lén đưa tay vào tay áo mò lấy phù dịch chuyển.
Cái gì mà vợ với chồng, nàng không có hứng thú làm vợ của phản diện chút nào đâu
Ngay lúc nàng đang định kích hoạt phù dịch chuyển để bỏ chạy thì ánh mắt nàng lại vô tình bắt gặp một quầng sáng mờ mờ hiện lên giữa không trung, dần ngưng tụ thành hình dáng một quyển sách.
Phía trên quyển sách xuất hiện một luồng sáng, từ trong luồng sáng đó vươn ra một cái móng vuốt, mạnh mẽ đập lên bìa sách, giọng nói kiên định
“Chủ nhân, sau khi hệ thống này xác nhận đi xác nhận lại, nàng ấy chính là nữ chính của quyển sách này, là vợ chân chính của ngài không sai vào đâu được. Quả nhiên, duyên phận giữa ngài và nàng ấy là do trời định, dù có bỏ lỡ thế nào, cuối cùng vẫn sẽ gặp lại nhaụ”
Động tác kích hoạt phù dịch chuyển của Ngu Ý khựng lại, nàng kinh ngạc nhìn quyển sách đang lơ lửng trong làn ánh sáng. Chỉ thấy trên bìa sách tinh xảo kia, một dòng chữ lớn ánh vàng lấp lánh nổi bật hiện lên
“Sau Khi Xuyên Sách, Ta Và Phản Diện HE Rồi ”
Cái chó gì vậy? Đây lại là cuốn sách nào nữa? Chẳng phải nàng xuyên vào một quyển tên là “Kinh Triều” sao?
Còn nữa, luồng sáng đó vừa xưng là hệ thống? Phản diện lại được hệ thống lựa chọn sao?
Hệ thống kiểu này chẳng phải lẽ ra là trang bị tiêu chuẩn cho người xuyên sách như nàng mới phải sao? Phản diện mà có hệ thống, chẳng phải sẽ giết người điên cuồng mất?
Trong đầu Ngu Ý đầy dấu chấm hỏi, trực giác mách bảo nàng rằng có vẻ như nhận thức trước đây của nàng đã bị sai lệch nghiêm trọng, động tác định bỏ trốn cũng vì thế mà chững lại.
Tiết Trầm Cảnh vẩy những giọt máu trên đầu ngón tay, ánh mắt vô tình quét về phía bụi cây, như chợt nhớ ra điều gì đó, bỗng nhiên tỉnh ngộ “À, là nàng ấy.”
Quyển sách lơ lửng giữa không trung lập tức biến mất, hệ thống phát ra một tiếng “đinh” trong trẻo, giọng nói trở nên nghiêm túc