⬅ Trước Tiếp ➡
Ngay sau đó, những luồng lưu quang nện xuống bãi nước nông, vang lên tiếng nước ào ào. Một bóng đen rơi xuống giữa bãi nước, kế tiếp có hơn mười tu sĩ cũng đáp xuống, vây quanh bóng đen từ bốn phía. Có người hét lớn “Bày kiếm trận ”
Vài chục thanh kiếm dài bay lên không trung, nhanh chóng xếp thành trận thế, kiếm quang đan xen dày đặc, vây chặt lấy bóng đen ở giữa.
Bóng đen liếc nhìn xung quanh một cái, phát ra một tiếng gầm giận dữ chẳng giống tiếng người, rồi bất ngờ đưa tay đâm vào ngực mình, mạnh mẽ xé toạc ra hai bên, lập tức lột xuống một lớp da người đẫm máụ
Bên trong lớp da ấy là một con ma vật có hình thù kinh khủng, toàn thân đỏ rực như máu, hình dạng tựa người mà chẳng phải người, bốn chi bò sát trên đất. Gương mặt không còn da che phủ, mắt và răng đều lộ ra trơ trọi, tròng mắt xoay chuyển liên tục, răng nanh sắc nhọn.
Thân thể nó chấn động một cái, lập tức phình to gấp mấy lần, đồng thời, hai mươi bốn cái xương sườn từ dưới nách chọc ra sau lưng, nhanh chóng kéo dài, hóa thành những lưỡi đao bằng xương, đâm về bốn phía của kiếm trận.
Choang choang choang choang...
Xương đụng vào linh kiếm, vậy mà phát ra tiếng kim thiết vang rền, khiến tai Ngu Ý ong ong, nàng còn nghe thấy bên ngoài có người kinh hoảng hét lên “Là Cốt Ma ”
Tiếng nói còn chưa dứt, kiếm trận đã bị phá vỡ. Những chiếc xương sườn của Cốt Ma linh hoạt như chân của nhện, lưỡi dao xương đâm xuyên qua thân thể vài tu sĩ, quăng họ lên không trung.
Một vật thể đẫm máu theo máu tươi bắn tung mà rơi xuống ngay trước bụi cây nơi Ngu Ý đang nấp. Nàng nhìn kỹ, là một tu sĩ toàn thân đầy máu, vẫn còn thoi thóp. Dưới ánh trăng sáng, hoa văn lá trúc bạc trên ống tay áo của người đó vô cùng nổi bật.
Lá trúc tơ bạc.
Ngu Ý nhận ra hoa văn ấy, âm thầm thở dài một tiếng xui xẻo. Thì ra đám tu sĩ này là đệ tử của Ly Sơn.
Hôm nay là ngày đại hỷ của Ly Sơn Kiếm phái, vậy mà tông môn vẫn có người ra ngoài trừ yêu hàng ma, quả không hổ là một trong mười hai tiên môn chính đạo đương thời.
Trong lúc Ngu Ý còn đang phân thần, trận giao chiến trên bãi nước nông đã có kết quả phân thắng bại. Cốt Ma là loại ma vật cấp cao, cho dù đệ tử Ly Sơn đa phần đều đạt tu vi Kim Đan, nhưng dưới tay nó cũng chẳng có được chút lợi thế nào.
Những đệ tử đuổi theo đều ngã ngổn ngang trên bãi nước, máu chảy thành dòng. Chỉ còn một người là có thể đứng thẳng, là một thiếu niên trông có vẻ tuổi còn rất trẻ.
Ngu Ý xuyên qua cành lá bụi cây quan sát đối phương, trong lòng ngạc nhiên. Tu vi của người này rõ ràng không cao, chỉ mới trúc cơ, thấp hơn toàn bộ những người có mặt tại đó một đại cảnh giới, vậy mà lại sống sót đến giờ như một kỳ tích.
Không xa trước mặt thiếu niên, một tu sĩ bị xương dài của Cốt Ma đâm xuyên qua, bị ghim xuống đất, ngẩng đầu lên, khàn giọng hét lớn với chàng “Sư đệ, mau chạy đi, đi báo tin cho Bùi sư huynh...”
Thiếu niên nghiêng mắt nhìn hắn, biểu cảm lạnh lùng, trong con ngươi không có lấy một chút cảm xúc của con người. Nghe vậy, chàng khẽ bật cười, giọng điệu giống như ngày thường trêu chọc sư huynh “Báo tin? Ta không đi đâụ”

⬅ Trước Tiếp ➡