Triệu Đinh Hạc một tay ôm đao, một tay cầm huỳnh thạch, đi quanh trong miếu, dò xét phương hướng của Đá Trấn Kiếm.
Triệu Thừa Phong thì lục trong túi trữ vật lấy ra túi nước đưa cho Nguyễn Thu Đường. Nguyễn Thu Đường đưa tay nhận lấy, ánh mắt nhìn lên nhìn xuống bức tượng thần, nghi hoặc nói
"Phần sơn màu trên tượng Sơn Thần này trông như vừa mới được tô vẽ không lâụ"
Nét mặt Ba người tự nhiên, cứ như hoàn toàn không nhớ rõ chuyện vừa xảy ra.
"Chắc là do dân làng quanh đây làm, mấy người vùng quê hẻo lánh thế này thích mấy thứ linh tinh kiểu đó.” Triệu Thừa Phong nói, ánh mắt chuyển sang viên huỳnh thạch trong tay Triệu Đinh Hạc.
Hắn nhíu mày
"Viên đá vỡ này rốt cuộc có chính xác không? Từ khi nhặt được nó tới giờ, nó cứ phát sáng suốt, chẳng lẽ cả ngọn núi này đâu đâu cũng có Đá Trấn Kiếm chắc?"
Triệu Đinh Hạc cầm viên huỳnh thạch tìm một vòng trong miếu cũng thấy nghi hoặc, liền hỏi Nguyễn Thu Đường
"Sư muội, huỳnh thạch này thật sự cảm ứng được Đá Trấn Kiếm sao?"
"Dù sao thì trước đây Lý Tân Hải cũng nói vậy, viên huỳnh thạch này cũng giống hệt như cái mà huynh ấy từng lén mang ra cho muội xem.” Nguyễn Thu Đường đáp “Huỳnh thạch được tách ra từ đạo kiếm khí trên Đá Trấn Kiếm, nó không cảm ứng Đá Trấn Kiếm, mà là cảm ứng kiếm khí bên trong Đá Trấn Kiếm."
Người tên Lý Tân Hải mà nàng nhắc đến chính là một đệ tử của Ly Sơn Kiếm phái cảm mến nàng, là một trong những đệ tử trông coi đá ở hậu sơn.
"Huỳnh thạch cứ phát sáng mãi nghĩa là chúng ta vẫn luôn ở gần Đá Trấn Kiếm, nếu tranh thủ thời gian, chắc chắn có thể tìm ra trước những người khác.” Một giọng nam thiếu niên vang lên một cách tự nhiên, trong gian miếu đổ nát không biết từ khi nào lại xuất hiện thêm một người thứ tư.
Người thứ tư này đứng ngay bên cạnh Triệu Thừa Phong, vậy mà lại không khiến hắn cảnh giác chút nào. Ngược lại, hắn còn đưa tay vỗ vai thiếu niên ấy, phấn chấn nói
"Tiểu sư đệ nói đúng "
Nguyễn Thu Đường uống xong nước, nghiêng đầu nhìn người thứ tư xuất hiện không một tiếng động, hỏi
"Sư đệ, đệ có muốn uống nước không?"
"Ta không khát.” Tiết Trầm Cảnh lắc đầu, ánh mắt chậm rãi quét qua mặt bọn họ.
Ba người đều nhìn về phía chàng, từng tiếng từng tiếng thân thiết gọi chàng là “sư đệ”, cứ như thiếu niên này từ đầu đến giờ vẫn luôn ở đây, là đồng môn của họ.
Tiết Trầm Cảnh nhìn họ, hỏi
"Mọi người có thích ta không?"
Câu hỏi ấy không đầu không đuôi, khiến Triệu Đinh Hạc và Triệu Thừa Phong đều sững người, mỗi người một bên khoác vai chàng, cười nói
"Chẳng lẽ sương mù này thật sự có vấn đề à? Tiểu sư đệ, sao lại hỏi kiểu đó, đàn ông đàn ang hỏi thích hay không thích thì kỳ cục quá đi."
Tiết Trầm Cảnh nói
"Trả lời ta."
Thấy chàng nghiêm túc, hai người Triệu Đinh Hạc thu lại vẻ cợt nhả, gật đầu nói
"Tất nhiên là thích đệ rồi."
"Nguyễn sư tỷ thì sao?” Tiết Trầm Cảnh nhìn sang Nguyễn Thu Đường.
Nguyễn Thu Đường dù sao cũng là con gái, bị hỏi thẳng như vậy thì má ửng hồng, lí nhí đáp
"Đệ là sư đệ của bọn ta, tất nhiên ta cũng thích đệ rồi."
Nhận được câu trả lời như mong muốn, vậy mà Tiết Trầm Cảnh lại không hề tỏ ra vui vẻ, giữa hai hàng mày chàng khẽ nhíu lại, đưa tay chạm vào mắt mình, đầu ngón tay đụng thẳng lên con ngươi đen nhánh.
... Vậy là các chức năng của chàng không bị ảnh hưởng. Tại sao lại vô tác dụng với nàng?
Ba người kia vẫn đang bàn bạc chuyện tiếp tục đi tìm Đá Trấn Kiếm, còn Tiết Trầm Cảnh thì vẫn mãi suy nghĩ về vấn đề ấy. Nghe Nguyễn Thu Đường gọi chàng là “sư đệ”, chàng bỗng như chợt hiểu ra.
Nguyễn Thu Đường nói, chàng là sư đệ của bọn họ, thế nên đương nhiên họ sẽ thích chàng.
Thế nhưng khi chàng định "thuần hóa" Ngu Ý thì lại quên mất không gán cho mình một thân phận nào.