Rất nhiều tu sĩ sau khi bước vào núi đã quanh quẩn trong rừng suốt nhiều ngày, vậy mà đến một mảnh rừng cũng không thoát ra được.
Ngay cả Bùi Kinh Triều có tu vi đã đạt tới Nguyên Anh trung kỳ cũng phải chịu khổ trong làn sương mù này.
Bọn họ gồm sáu người, đều là đệ tử của mười hai đại tiên môn, là những tu sĩ ưu tú của thế hệ mới trong giới tu tiên. Trong đó bốn người là đệ tử thân truyền của Ly Sơn Kiếm Phái, hai người còn lại đến từ Xích Dương Tông và Chiêu Hoa Cung ở Sơn Âm, hai tông phái này có giao hảo với Ly Sơn, nên đặc biệt cử đệ tử đến trợ giúp Ly Sơn tìm kiếm Đá Trấn Kiếm.
Thế nhưng bọn họ đã bước vào mê chướng này suốt bảy ngày, dùng đủ mọi biện pháp mà vẫn không thể phá giải được.
“Loại mê chướng này ta từng thấy trong một cuốn sách cổ.” Thẩm Tình Chi nói. Hắn xuất thân từ Chiêu Hoa Cung ở Sơn Âm, nơi chuyên tu phù trận, nên tất nhiên hiểu về mê trận hơn kẻ khác. “Trong sách có nhắc đến một loại gọi là Thập Ma Trận, như tên gọi, do mười phương đại ma bố trí mười trận tuyệt địa, trong đó có một mê trận giống hệt thứ này.”
“Loại mê trận có thể tạo ra thế này, ma vật bày trận tên gọi là ‘Địa Trọc’, là sinh vật tà ác hình thành từ tụ khí uế trọc trong khe sâu vực thẳm. Do đó trong cơ thể Địa Trọc vốn mang thế ngàn sông vạn núi, dưới sự bao phủ của mê chướng, có thể hóa cát thành núi, hóa nước thành biển.”
Vừa nói, Thẩm Tình Chi vừa cúi người bốc một nắm đất dưới chân lên, ngón tay nghiền vụn ra mà nói tiếp “Chúng ta chạy tới chạy lui trong núi mấy hôm nay, chưa biết chừng chỉ đang luẩn quẩn trong vài đống đất nhỏ mà thôi.”
“Ta nhớ trong sách có chép rằng loại mê chướng này cắt đứt linh khí, sương mù toàn là tà khí uế trọc, nếu bị giam quá lâu, linh căn sẽ thoái hóa, chúng ta cũng sẽ dần biến thành phàm nhân không thể tu luyện, sau đó chết yểụ”
Tên thể tu đến từ Xích Dương Tông nghe vậy thì giận dữ, cau có vuốt bắp tay đang nổi khối của mình, giọng thô lỗ vang lên “Đáng chết Bảo sao mấy hôm nay ta cảm thấy kinh mạch càng ngày càng trì trệ ”
Những người khác cũng lần lượt gật đầu tán đồng. Vài ngày qua bị nhốt trong mê chướng, họ đều có cảm giác linh lực toàn thân vận hành không trôi chảy, tu vi tiêu tán thì ra không phải ảo giác.
“Ta cũng vì cảm thấy tu vi đang thụt lùi nên mới chợt nhớ đến ghi chép trong sách.” Thẩm Tình Chi vừa nói vừa không ngừng xoa nắm đất trong tay, không những không hề lo lắng, mà ngược lại trên mặt còn lộ ra vẻ hưng phấn khó che giấu, quan sát cỏ cây xung quanh.
Loại ma vật như Địa Trọc, nghìn năm cũng chưa chắc sinh ra được một con, bởi thế Thẩm Tình Chi trước giờ chỉ thấy ghi chép về nó trong sách. Lúc mới bước vào mê chướng, hắn cũng không hề nghĩ tới loại ma vật này.
Mãi đến khi mọi người rõ ràng cảm nhận được tu vi đang suy giảm, hắn mới có suy đoán như vậy.
Diêu Dục Tú thấy hắn lại còn tỏ ra hứng thú như thể gặp được bảo vật hiếm thấy, không khỏi tức giận nói “Ngươi nói nhiều như vậy, rốt cuộc có phá trận được không?”
Bùi Kinh Triều đưa tay kéo cổ tay nàng ta lại, cau mày nói “Dục Tú, nàng đừng nôn nóng, không được vô lễ với Thẩm sư huynh.”
“Sư huynh...” Diêu Dục Tú nghiêng mắt liếc nhìn hắn, ánh mắt u oán đầy ấm ức.
Đám ma vật chết tiệt này lại dám đến Ly Sơn cướp Đá Trấn Kiếm vào đúng ngày đại hỉ của nàng ta và Bùi Kinh Triều, còn dùng thủ đoạn hèn hạ làm phụ thân nàng ta bị thương, sao nàng ta có thể không sốt ruột?