⬅ Trước Tiếp ➡
Đi ra từ biệt thự nhà mình, Đỗ Triều Nhan không hề lái xe, chỉ là vừa đi bộ được vài trăm mét, tranh thủ lúc không ai để ý, cô liền đi vào một ngôi nhà khác cách đó không xa.
"Tiểu Bạch," Cô bất lực hét lên một tiếng "Anh lại chỉ ăn mì gói thôi."
Cố Tư Bạch đang bưng thùng mì chuẩn bị lên lầu thì nghe thấy giọng nói của cô, vội đặt đồ trên tay xuống, chạy tới ôm cô vào lòng.
"Nhan Nhan…" Người đàn ông dụi đầu vào cổ cô như chú cún con "Anh rất nhớ chị…"
Cao 183cm, cậu phải cúi người và dồn phần lớn trọng lượng lên người cao 1m65, mặc dù Đỗ Triều Nhan không có tâm tư để cắt ngang lời tỏ tình của cậu, nhưng tư thế này quá mệt mỏi.
“Được rồi, không phải là chị đến rồi sao?” Cô vỗ nhẹ vào lưng người đàn ông, tuột khỏi vòng tay cậụ
Đỗ Triều Nhan đi một vòng quanh nhà, nhìn thấy những thùng mì gói trong thùng rác trong bếp, cô không khỏi cười khổ, chỉ vào thùng rác rồi nhìn lại Cố Tư Bạch "Anh không thể ngày nào cũng ăn những thứ này chứ. "
"Anh không có vợ sẽ nấu ăn cho anh." Người đàn ông lẩm bẩm oán giận.
Vừa rồi cậu ngửi thấy, Đỗ Triều Nhan có mùi khói nấu ăn. Cho dù Tô Mục không về ăn cơm, cô cũng sẽ làm bữa tối cho gã trước rồi mới tới tìm mình nhỉ…
“Nhưng anh còn có mẹ nấu cơm cho anh,” Đỗ Triều Nhan lấy điện thoại di động trong túi ra, giả vờ tìm số “Hay là gọi thím đến ở hai ngày?”
Như là sợ cô thực sự sẽ gọi điện thoại, người đàn ông vội vàng cầm lấy điện thoại di động của cô, sau đó tức giận từ trên cao nhìn xuống cô "Có phải chị không cần anh nữa không? Nếu mẹ anh đến đây, nhất định trong một thời gian dài chị sẽ không đến tìm anh."
Vị chua xót trong lòng không thể ngừng trào ra, khiến cậu nhóc mới lớn vừa hai mươi hai tuổi này mắt đỏ hoe.
“Trong lòng chị chỉ có anh họ, người chị yêu cũng chỉ có anh họ.” Cậu cắn chặt môi dưới, trông cậu đáng thương đến mức như thể giây tiếp theo sẽ có thể khóc “Nhan Nhan, anh cũng yêu chị mà…”
Phụ nữ là những sinh vật rất dễ mềm lòng, đặc biệt là khi đối mặt với một chàng trai mới lớn trẻ trung và đáng yêu như vậy.
Đỗ Triều Nhan móc cổ cậu, gác chân lên, hôn nhẹ chuồn chuồn lên đôi môi mềm mại. Cậu sững người, khuôn mặt vốn dĩ đang đau khổ lập tức đỏ bừng vì xấu hổ, cậu do dự hồi lâu nhưng cũng không hỏi ra được một câu hoàn chỉnh.
"Muốn lãng phí thời gian ở chỗ này sao?" Cô ghé sát vào mặt người đàn ông, hơi thở khẽ lướt qua làn da cậu “Chị chỉ có thể ở đây nhiều nhất là hai tiếng, lát nữa còn phải nấu cơm cho anh nữa.”
Con hươu nhỏ đập mạnh vào lòng người đàn ông, chỉ hai câu ngắn ngủi thôi thôi, cậu đã dồn hết mọi sự ấm ức của mình ra sau lưng.
"Không ăn nữa Không ăn cơm nữa " Người đàn ông bế cô lên, đặt cô xuống đũng quần "Nhan Nhan, anh ăn chị là no rồi."
Như để chứng minh cho lời nói của mình, Cố Tư Bạch ôm cô đi thẳng đến ghế sô pha trong phòng khách, nhẹ nhàng đặt người xuống, cậu nóng lòng muốn hôn lên đôi môi mỏng manh đó.

⬅ Trước Tiếp ➡