Mới chỉ giây trước cơn giận vì nàng chiếm dược liệu của Thẩm Trăn đã dịu xuống, có lẽ y đang ám chỉ chuyện nàng dám dùng khế ước của Thẩm Trăn để uy hiếp?
Tri Ngu siết chặt tấm chăn mềm dưới tay, tim nàng đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Khi Thẩm Dục rời đi lần nữa, nàng vội nhổm dậy liếc qua cửa, không kịp mang giày đã vội vã lao đến bàn.
Chiếc bát sứ từng đựng canh bổ đã không còn gì.
Trong lòng Tri Ngu vừa phấn khích vừa hoài nghi, nhưng chưa kịp vui mừng thì đã nghe thấy tiếng động lạ bên ngoài màn.
Không biết đó là tiếng của hạ nhân hay của ai... Nàng vội vàng đặt bát xuống rồi trở lại giường giả vờ ngủ.
Nguyên chủ vốn đã quen sống trong nhung lụa.
Chiếc giường trải đệm dày, mềm mại êm ái đến mức tạo cảm giác như đang nằm trên mây, khiến Tri Ngu không khỏi nhớ lại những ngày tháng nằm co ro trên nền đất lạnh giá, nửa người chìm trong bùn đất.
Ai đã từng trải qua khổ cực sẽ khó mà cưỡng lại loại hưởng thụ này...
Không biết qua bao lâu, chuỗi ngọc trên rèm giường bị ai đó khẽ vén lên.
Tri Ngu buộc mình phải chống lại sự dụ hoặc của chăn mềm ấm áp, mở mắt trong trạng thái mơ màng.
Không ngờ Thẩm Dục trở lại.
Bốn mắt chạm nhau bất ngờ trong khoảng cách gần khiến nàng không khỏi tròn xoe mắt đầy kinh ngạc.
Không giống như không khí căng thẳng trước đó, hơi ẩm sau khi tắm của Thẩm Dục như làm tan đi không khí lạnh lẽo xung quanh.
Thẩm Dục quan sát nàng, ngón tay gõ nhẹ lên đùi mình.
"Không phải phu nhân muốn kiểm tra sao?"
Như một sự thỏa hiệp bất ngờ, đôi mắt dịu dàng của y tạm thu hồi sự âm u do độc dược gây ra.
Trước khi giải quyết Tri gia, y sẽ hoá thành con mèo hiền lành nhất.
Có vẻ như để thuận tiện cho việc "kiểm tra" mà y vừa nhắc, thậm chí nửa người y không biết từ lúc nào đã len lỏi vào không gian riêng tư của nàng.
Như một sự xâm nhập xa lạ.
Trên chiếc giường vốn chỉ thuộc về nàng, đột nhiên xuất hiện một hơi thở không nên có.
Kiểm tra...
Điều này khiến Tri Ngu mơ hồ nhớ đến một số tình tiết trong sách, nhưng chưa kịp nhớ ra đã phải tập trung toàn bộ tinh lực để đối phó với tình huống bất ngờ hiện tại.
Không có kịch bản chuẩn bị trước khiến đầu óc nàng hoàn toàn trống rỗng.
Kiểm… Kiểm tra gì cơ?
9
Như nhìn ra nàng đang hoang mang, nam nhân rũ mắt, khẽ hé môi nhắc nhở đúng lúc "Không phải phu nhân muốn kiểm tra xem… vi phu có động tình không sao?"
"Chẳng lẽ phu nhân quên rồi sao?” Trọng âm của y rơi vào nửa câu sau, hình như đang tế nhị ám chỉ gì đó.
Tri Ngu cảm thấy những chuyện mình che giấu gần như sắp bại lộ trước mắt y.
"Nhớ rồi..."
Nàng ầm ờ đáp lại, trong đầu vẫn hoàn toàn trống rỗng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Có lẽ việc dùng Thẩm Trăn để uy hiếp đã phát huy tác dụng, khiến y bất ngờ thêm vào tình tiết trong cốt truyện mà nàng không biết chăng?
Sau một hồi chờ đợi, Thẩm Dục nhìn nàng chăm chú, không khỏi nhướn mày.
Nàng đang luống cuống nhưng thấy ánh mắt nam nhân ngày càng khó hiểu, buộc nàng phải phản ứng ngay.
Trước khi sự kiên nhẫn của y cạn kiệt, y thấy nữ nhân thấp hơn mình đang lo lắng xoa bàn tay ướt đẫm mồ hôi, rồi không biết nghĩ đến điều gì mà bất chấp tất cả vươn ngón tay trắng nõn đến ấn mạnh vào bụng y.
Ngón tay mềm mại của nàng chạm vào vật cứng rồi lập tức rút về như bị thiêu đốt.
Nàng dùng sức hơi mạnh làm ngón tay hơi đaụ
Trong cơn hoảng loạn, Tri Ngu không rõ mình vừa chạm vào thứ gì, cứng hay mềm…
Tấm rèn bao bọc hai người, dù khoảng cách không gần nhưng hơi thở của y lại như sợi tơ nhện lạnh buốt lạnh bám chặt lấy tai nàng, giọng nói khó lường hỏi "Thế nào?"
Nàng vội vàng rũ mắt, hoảng hốt đáp "Cũng... cũng được..."