⬅ Trước Tiếp ➡
làm tổn thương đến cái thai trong bụng.
“Các cô đừng tới đầy.
“Cô đừng trách lòng dạ chúng tôi ác độc, có trách thì trách
cô đắc tội với người không nên đắc tội” Chưa kịp dứt lời cô ta
ra hiệu cho hai nữ tù còn lại tiến tới ra tay với Trần Thanh Lan.
Cô là một người phụ nữ đang mang thai đương nhiên
không phải là đối thủ của họ.
Rất nhanh Trân Thanh Lan đã bị họ đánh ngã trên mặt đất.
Biết mình không có sức chống cự, nên cô chỉ có thể cuộn tròn
cơ thể để bảo vệ đứa con trong bụng khỏi bị thương. Cô mở to
mắt không khóc. Đến giờ phút này cô vẫn rất kiên cường, trong
lòng không ngừng cầu nguyện ông trời đừng để con cô xảy ra
chuyện qì.
Nhưng có một dòng nước nóng từ giữa hai chân chảy ra.
Cô luống cuống, nước mắt khöng kiềm chế được rơi xuống
từng giọt, cô hoảng sợ hét lên: “Cứu...có ai không mau cứu con
của tồi...”
Mấy người nghe thấy thì ngồi xổm xuống bịt mồm cô lại,
tiếng kêu trong miệng cô không có ai nghe được.
Sắc mặt cô càng ngày cảng tái nhợt, đôi mắt hoàn toàn tĩnh
lặng. Nhưng cô không từ bỏ, dù chỉ còn một chút hy vọng.
⬅ Trước Tiếp ➡