⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu là trước đây, cô chắc chắn sẽ coi thường công việc thể
này.
Nhưng cuộc sống trong tù, sớm đã mài dũa phẳng phiu các
góc cạnh trên người cỗ.
“Lan, cô câm chai rượu này, mang đến phòng riêng 108 đi”
Người đang nói là quản lý, Trương Diễm.
Người ở đây đều gọi cô ấy là chị Diễm.
Trần Thanh Lan nhận lấy chai rượu, đặt lên khay, “Tôi lập
tức bưng qua đó."
Đến phòng riêng 108, Trân Thanh Lan định giơ tay gõ cửa,
thì phát hiện cửa không hề đóng, thông qua khe cửa, cô nhìn
thấy một người phụ nữ, đang quỳ dưới chân một người đàn ông.
“Duy Thái, anh biết đó, em yêu sự nghiệp diễn xuất đến
nhường nào, bốn năm trước là cơ hội duy nhất để em tới
Hollywood, vì vậy em mới thất hứa, nhưng mà tình yêu em dành
cho anh, không vơi đi chút nào”
Người phụ nữ kéo ống quần người đàn ông, đôi mắt rưng
rưng, yêu kiêu quyến rũ, rất dễ khiến người khác động lòng
Nhưng mà, người đàn ông ngôi trên ghế sofa, tao nhã vắt
⬅ Trước Tiếp ➡