Thái phả lên má Trần Thanh Lan, tê tê, ngứa ngứa.
Trần Thanh Lan hoàn hồn, giơ tay định cho tên dâm tặc này
một bạt tai, Hàn Duy Thái nhìn trước được động tác tiếp theo
của cô, tóm lấy bàn tay sắp tát vào mặt mình, ánh mắt nhàn
nhạt, dáng vẻ lãng lơ vừa rồi biến mất.
“Mặt của tôi, không có ai dám đánh đâu”
Anh lập tức đứng dậy, buồng cỏ ra, Trần Thanh Lan ngồi
phịch xuống ghế sô pha.
Đồng thời Hàn Duy Thái cũng lấy ra từ trong ví một sấp mấy
trăm ngàn mới toanh, “Vừa nãy là tôi đường đột, cái này coi như
bôi thường cho cô.”
Vừa nói, Hàn Duy Thái đã đặt tờ tiên lên mặt bàn kính.
Trần Thanh Lan tức giận trừng mắt nhìn anh, dùng tay quẹt
mạnh đôi môi, lạnh lùng nói, “Lưu manh”
Nói xong, không thèm nhìn tới xấp tiền kia.
Hàn Duy Thái thật sự có chút phản ứng không kịp, người
phụ nữ này chùi miệng?
Nụ hôn của anh có độc, cần phải lau như vậy sao?
Trong lòng Hàn Duy Thái không vui.
Trần Thanh Lan bước được hai bước, thì đột ngột dừng lại.
Mặc dù số tiên này đối với cô mà nói, có chút nhục nhã,