“Mở ra.”
Hơi thở của Tống Tích Nghiên trở nên dồn dập, gò má dần dần ửng hồng vì thẹn thùng.
Cô theo bản năng muốn tránh né, nhưng lại bị người đàn ông giữ chặt sau gáy, tiến thoái lưỡng nan. Đôi mắt hạnh khẽ run, phủ lên một tầng hơi nước.
“Ưm."
Thấy cô giãy giụa vô ích, đôi môi mỏng quyến rũ của người đàn ông khẽ nhếch lên, bật ra một tiếng cười nhẹ đầy mê hoặc.
Anh dụ dỗ cô.
"Bảo bối, khi hôn môi thì miệng phải mở ra."
"Anh đã dạy em rồi."
"Em quên sao?"
"Hửm?"
Tống Tích Nghiên cắn môi nức nở, giọng nói nhỏ nhẹ mang theo tiếng khóc nghẹn ngào "Anh đừng như vậy."
Nhưng ngay giây tiếp theo, đôi tay mảnh mai của cô đã bị anh siết chặt, áp thẳng lên đỉnh đầụ
Rắc.
Cổ tay truyền đến một cảm giác lành lạnh.
Cô mở to mắt, mơ hồ nhận ra thứ trên tay mình, lập tức không thể tin nổi.
"Anh."
"Bảo bối, quên cũng không sao, anh sẽ giúp em ôn tập lại."
Khóe môi người đàn ông khẽ nhếch lên, nụ cười vừa như có vừa như không.
Nhìn qua thì có vẻ vô hại, nhưng lại giống như một con thú săn mồi giảo hoạt ẩn nấp trong bóng tối, cuối cùng bắt được con mồi nhỏ mà anh đã ao ước từ lâụ Trong đôi mắt sâu thẳm kia tràn đầy du͙c vọng chiếm hữu nóng bỏng.
Ngón tay thon dài siết chặt lấy vòng eo mềm mại của cô, mang theo hơi lạnh run rẩy, rồi cúi đầu ngậm lấy đôi môi đỏ mọng.
Muốn cho cô một bài học.
Nụ hôn cường thế đến mức nghiền nát tiếng khóc nức nở giữa bờ môi.
Cô bị ép đến không thở nổi, trong cơn hoảng loạn liền muốn phản kháng theo bản năng, nâng chân định đạp anh.
Nhưng người đàn ông nhanh hơn một bước, bàn tay to lớn ấm áp giữ chặt lấy mắt cá chân cô. Đầu ngón chân nhỏ bé hồng hào khẽ co lại, theo phản xạ muốn rụt về, nhưng lại bị anh bao trọn trong lòng bàn tay.
Tư thế này không thể gọi là dịu dàng.
Tống Tích Nghiên bị anh giữ chặt, tức khắc tức giận đến phát khóc.
Đôi mắt long lanh phiếm hồng, nơi khóe mi tràn ra giọt nước mắt ấm ức trông vừa đáng thương vừa xinh đẹp đến động lòng.
Trong phòng, ánh sáng không quá rực rỡ, nhưng đủ để cô nhìn rõ khuôn mặt anh.
Gương mặt sắc nét đầy nam tính, đường nét thâm thúy, sống mũi cao thẳng, bờ môi mỏng đầy quyến rũ.
Biểu cảm trên mặt anh không chút dư thừa, khi không cười trông đặc biệt lạnh nhạt, toát lên cảm giác cấm dục mười phần.
Tương phản rõ rệt với gương mặt lạnh lùng ấy chính là đôi mắt đào hoa xinh đẹp đến mê hoặc.
Bị du͙c vọng vây hãm, con ngươi đen nhánh lúc này phủ đầy một tầng khát vọng cuồng dã.
Anh hơi ngửa đầu ra sau, khuôn mặt tuấn tú ửng lên sắc đỏ nhàn nhạt, trên thái dương là gân xanh nhảy lên rõ ràng. Mồ hôi thấm đẫm trán, hầu kết lên xuống liên hồi theo từng nhịp thở nặng nề.
Đường cong cơ bắp rắn chắc nơi eo bụng càng làm tăng thêm sức hút thị giác, toát lên sức mạnh cuồng nhiệt đầy nam tính.
Cô càng nhìn thì gương mặt càng nóng bừng.
Không ngừng nhắc nhở chính mình.
Đây chỉ là mơ.
Chỉ là mơ mà thôi.
Nhưng cớ sao giấc mộng này lại chân thực đến vậy?
Tống Tích Nghiên giật mình tỉnh giấc, bật ngồi dậy.
Mồ hôi lạnh rịn đầy trán, tóc mai ướt đẫm, dán chặt vào làn da.
Giấc mộng này quá mức chân thật.
Khiến cô ngẩn người mất vài giây mới có thể định thần lại.
📚 Truyện Đề Xuất Bạn Nên Đọc
Yêu Thích Em
Tam Giác Tình Yêu
Gả Thay Mang Thai: Tổng Tài Muốn Giữ Em Cả Đời
Quý Cô Xinh Đẹp
Trọng Sinh Thiên Kim Liền Trở Mình
Nuôi Em Thành Nghiện, Cả Đời Thuộc Về Tôi
Xuân Thì Đến Bất Ngờ
Sau Ly Hôn: Tổng Tài Lo Âu
Bố Chồng Nàng Dâu
Vợ Nhỏ Hào Môn: Quyền Thiếu Sủng Nhiệt
Hợp Đồng Hôn Nhân: 99 Ngày Yêu Tổng Tài
Hào Môn Trọng Sinh: Phu Nhân Bá Chủ