Hôm nay Bạch Lộc cảm thấy mình thật sự thua trong tay nhóc con này. Mình càng ngày càng càn rỡ, muốn hắn nhiều lần. Khi phát hiện mình không từ chối nổi tiểu sư đệ, nàng than thở một câu trong đáy lòng, chỉ có thể 'ăn' Khanh Thiên mà thôi. Ai da~
Sau khi đại sư tỷ tiếp nhận tiểu sư đệ, mỗi đêm đến tiểu sư đệ lại chạy tới gian phòng sư tỷ, hay là lúc hai người xuống núi, sư đệ sẽ lẳng lơ trêu chọc sư tỷ. Sư tỷ bị trêu chọc đến mức không thể chịu được, Khanh Thiên thật sự quá lẳng lơ ~
Bạch Lộc thật sự rất nghi ngờ, có phải Khanh Thiên tu luyện yêu thuật câu dẫn tâm hồn con người gì không, vì sao mình không chịu nổi sự quyến rũ đó? Thật sự không thấy người khác trúng chiêu. Bình thường đối với người ngoài đều là một mặt lạnh lùng mạch thượng quân tử (*), ngoại trừ vẻ ngoài hơi xinh đẹp ra thì còn lại rất bình thường.
(*)Trích 陌上人如玉,公子世无双 - Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song (Trên đường đi người tựa như ngọc, công tử trên đời này chẳng có thứ hai): là câu cải biên từ câu thơ "quân tử thế vô song, mạch thượng nhân như ngọc" trong bài thơ "Khởi liệu uyên ương bổng", sau lại dần dần dùng hình dung cho nam tử rất tuấn tú, ôn nhuận, thanh nhã, đẹp như ngọc, phong thái có một không hai, hiếm có trên đời.
Nhưng cứ xuất hiện trước mặt mình là lại không đứng đắn. Trong đầu toàn là suy nghĩ xấu xa để cho mình "ăn" hắn. Mặc dù trong cuộc yêu, mình cũng vui vẻ, già không khống chế nổi, thật sự bị hạ gục.
Khanh Thiên sao mà để người ta có cơ hội trúng chiêu, trong đầu hắn toàn là muốn khiến Bạch Lộc "yêu" mình chứ đâu có cần người khác, câu dẫn người khác làm gì?
Bạch Lộc thấy Khanh Thiên, hai mắt ẩn ý đưa tình, nổi bật lên nốt ruồi dưới khóe mắt trái, càng thêm mị hoặc lẳng lơ. Ánh mắt nhiễm tình dục chớp nhẹ, giương mắt đánh thẳng vào trái tim Bạch Lộc, a ~ a Khanh Thiên mê người vươn đầu lưỡi hồng hào mềm mại liếm láp khóe miệng, ý tứ câu dẫn trần trụi.
Mỗi lần không chịu nổi nữa, Bạch Lộc sẽ đè Khanh Thiên lên giường, lên cây, nâng hai chân tiểu sư đệ lên, cuộn trên lưng, dùng sức làm đến khi hai chân tiểu sư đệ như nhũn ra, hắn thoải mái đến hét lên "Ừm ~ a~" rên rỉ liên tục và bắn ra mấy phát dịch trắng thì nàng mới buông tha Khanh Thiên. Sư tỷ phải rửa sạch cho sư đệ, quá trình rửa sạch Khanh Thiên lại muốn, sư tỷ thì buồn bực vô cùng. Tiểu sư đệ này sao mà tính dục mạnh như vậy, nếu như không phải nàng tài giỏi thì thật sự sẽ bị hắn hút khô. Sau đó hai người đành phải làm thêm vài trận nữa. Lần này chơi đến khi sư đệ cầu xin tha thứ, nói thật sự không được thì mới thật sự kết thúc. Nàng lại rửa sạch thân thể tiểu sư đệ lần nữa.