⬅ Trước Tiếp ➡

Người đàn ông cao lớn đứng cách người phụ nữ yếu ớt không quá nửa bước.
Nhạc Hải Sanh khẩn trương chờ đợi, Lâm Dực vẫn không tiếp tục cởi, ánh mắt chăm chú nhìn cô. Qua một phút đồng hồ cô mới hậu tri hậu giác hiểu ý đồ của anh ta. Cô cắn cắn môi dưới, vươn hai tay kéo quần lót của anh xuống. Côn thịt cứng rắn từ trong quần lót bật ra, đánh vào cơ bụng rắn chắc.
Nhạc Hải Sanh giương mắt nhìn Lâm Dực, trong lòng không ngừng nhắc nhở, đây chỉ là giấc mơ, không liên quan gì đến cô cả. Sau đó cô do dự cúi đầu, đem côn thịt đến bên môi mình.
Côn thịt của người trưởng thành không giống côn thịt của thiếu niên, chẳng những kích thước to lớn hơn mà hình dáng cũng rất dữ tợn. Gân xanh nổi lên xung quanh côn thịt, hình dạng tráng kiện làm người khác không tránh khỏi sợ hãi, khác xa bề ngoài nhã nhặn của anh.
Côn thịt toả ra sức nóng và một chút mùi tanh, Nhạc Hải Sanh khẽ nhíu mày, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm mút.
Hương vị cũng không quá tanh, cô nghĩ. Đang chuẩn bị cúi xuống nuốt trọn đầu nấm thì cơ thể cô đột nhiên bị kéo lên.
Đột nhiên mất thăng bằng, Nhạc Hải Sanh theo phản xạ dùng hai tay hai chân ôm lấy Lâm Dực. Một bàn tay hắn để ngang mông đỡ cô, bàn tay khác đè cái gáy, hai người triền miên hôn nhaụ
Khoang miệng bị liếm láp không ngừng, đầu lưỡi quấn quýt chơi đùa, giữa hai chân cô vốn đã ướt át nay lại cỏ dại lan tràn. Côn thịt của anh chống đỡ dưới mông cô, bị mật dịch chảy ra từ bên trong mật huyệt lây dính làm cho sáng bóng hồng nhuận.
Lúc trước anh đã dùng tay và miệng chơi Nhạc Hải Sanh đến dục tiên dục tử, tuy anh còn muốn làm cho cô sung sướng thêm chút nữa, nhưng cô đã sợ kĩ xảo cao siêu của anh, trực tiếp ôm Lâm Dực ngã về phía saụ
"Ngô." Hai tiếng kêu đau đớn đồng thời vang lên, Nhạc Hải Sanh là đau, Lâm Dực là thích. Trong quá trình ngã xuống, nhờ vào thủy dịch trơn ướt, côn thịt đụng vào mật huyệt, toàn bộ quy đầu thuận thế khảm sâu vào bên trong. Tuy lúc trước đã được ngón tay nới lỏng nhưng mật huyệt đột nhiên bị ép chứa một căn côn thịt thô to cũng quá sức chịu đựng, vành mắt cô nhất thời đỏ lên.
Lâm Dực trấn an hôn lên môi đỏ mọng của cô, từ từ di chuyển thắt lưng, côn thịt bắt đầu ở miệng hoa huyệt nhợt nhạt ra vào, mỗi lần đều đi vào một cái đầu rồi rút ra. Chậm rãi, Nhạc Hải Sanh dần thả lỏng cơ thể, đón ý hùa theo động tác của anh, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ hừ hừ. Cô giãy dụa eo, đem đóa hoa giữa hai chân đưa về phía trước, khát cầu anh chiếm lấy thật sâụ
Cô gái thấp giọng rên rỉ, Lâm Dực cầm lên một chân trần của Nhạc Hải Sanh tinh tế hạ xuống nụ hôn nhẹ. Sống lưng bị kích thích, đâm nhanh vào mật huyệt. Cô cảm thấy hư không ban đầu đã biến mất, toàn bộ bị nhồi đến hư mềm, chặt khít không một khe hở, không kìm nổi thỏa mãn thở dài.
Hoa huyệt của Nhạc Hải Sanh không sâu, rất nhỏ bé mà côn thịt của Lâm Dực vừa to lại vừa dài, mặc dù lửa nóng đã đội lên tận tử cung, nhưng vẫn còn một đoạn ngắn dừng bên ngoài cửa huyệt.
U huyệt gắt gao cắn lấy côn thịt, thịt mềm bên trong liều mạng bóp chặt thân gậy, nếp uốn trong vách hang dần bị thu hẹp, kẹp Lâm Dực chấn động cả người.


⬅ Trước Tiếp ➡