⬅ Trước Tiếp ➡

Người đàn ông vươn tay lau nước mắt cho cô gái, thấp giọng nói Bởi vì biết tiểu thư cũng không thật sự không cần nên tôi mới không thể nghe theo được.
"Không... Thật sự không được... tôi chịu không nổi."
Nhạc Hải Sanh ô ô nức nở cầu xin, người đàn ông phía sau thở dài một tiếng. Động tác dưới thân mãnh liệt giống như máy đóng cọc, ra ra vào vào, đâm cô đến choáng váng đầu óc, quên luôn cả việc khóc. Chỉ có thể theo động tác của anh, cao thấp lên xuống thét chói tai, trong mật huyệt, thịt mềm và côn thịt ma sát với nhau, sảng khoái tới run rẩy
Nhạc Hải sanh nằm trên giường, cái mông mượt mà bị đè lại chặt chẽ, bất lực thừa nhận sự va chạm của người đàn ông.
Vừa đạt cao trào vài phút trước, mật huyệt mãnh liệt co rút nội bích, cô cao giọng thét chói tai theo từng nhịp rút cắm của Lâm Dực, từ hoa tâm phun ra một cỗ dịch nhầy trong suốt.
Cao trào quả thật rất tốt đẹp, nhưng cũng rất mệt mỏi, nhất là khi cô phải trải qua hơn một giờ làm tình kịch liệt.
Hôn phu trước kia của cô bình thường chỉ cắm vào mười phút rồi bắn, làm tình cùng lắm chỉ hơn nửa giờ đồng hồ, đến bây giờ cô mới biết, hoá ra làm tình lại có thể kéo dài lâu đến vậy.
Mà Lâm Dực dường như không hề mệt mỏi, côn thịt vẫn không ngừng đỉnh nhập trong mật động, Nhạc Hải Sanh kêu đến cổ họng đều đau, khóc nức nở cầu xin
"Lâm Dực, còn muốn bao lâu a... Tôi không được... A.."
Lâm Dực khẽ dừng lại động tác, từ phía sau hôn lên lỗ tai mẫn cảm của cô "Thực sự không được, hửm?"
"Ừm..." Nhạc Hải Sanh lên tiếng.
Côn thịt chậm rãi rút ra không khỏi ma sát khiến vách tường thịt bên trong run rẩy. Không có trở ngại, mật dịch bên trong ào ạt chảy ra thấm ướt ga giường. Nhạc Hải Sanh thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó lười biếng xoay người nằm thẳng. Vừa nghiêng đầu, cô liền thấy Lâm Dực đã ngồi dậy, dùng tay cầm lấy côn thịt của mình, luật động cao thấp.
Nhạc Hải Sanh ngây ngẩn cả người. Bởi vì săn sóc cô, thà tự mình làm sao? Thật là một người đàn ông dịu dàng... Một lát sau, Nhạc Hải Sanh cả kinh bò dậy.
Tối qua lúc làm cùng Lâm Hải Sinh, mãi đến lúc cậu ta bắn ra cô mới biết mình làm nhiệm vụ thất bại, như vậy "nó" nhận định khi nam nhân bắn vào mới được coi là hoàn thành nhiệm vụ. Nếu Lâm Dực tự làm tự bắn, cô mệt mỏi nửa ngày như vậy là không tính ư?
"Không thể chỉ có một mình tôi... Anh cũng phải thoả mãn mới được..." Nhạc Hải Sanh khẽ hạ tầm mắt, chậm rãi ngồi xuống.
Lâm Dực nhướn mày, ánh mắt thâm trầm nhìn Nhạc Hải Sanh đem hai chân quỳ trên đùi anh ta, sau đó nâng mông, dùng tiểu huyệt đã ướt đẫm nuốt toàn bộ côn thịt.
Như trường kiếm được tra vào vỏ, côn thịt nhét vào tận cùng mật huyệt một cách khít khao. Nhạc Hải Sanh đặt hai tay lên bụng Lâm Dực, cẩn thận nâng lên hạ xuống mông nhỏ. Tư thế nữ trên đối với cô vô cùng mới mẻ, đại quy đầu đặt bên trong hoa tâm mang đến cảm giác tê dại khác thường.
Lúc trước cảm giác bị làm đến không cách nào khống chế được mình, chỉ có thể giãy dụa, điên cuồng thét lên trong khoái cảm vẫn còn khiến cô sợ hãi. Mà tư thế này vừa đủ để cô tự điều chỉnh cảm xúc, không giống như trước bị động thừa nhận, biên độ lên xuống nhẹ nhàng, góc độ truy đuổi khoái cảm thoải mái, mị nhãn như tơ không khỏi nhướn lên thỏa mãn.
Nhưng người đàn ông ở dưới lại không thoải mái như cô. Gương mặt bình thường lạnh lùng không gợn sóng lúc này ẩn nhẫn khó chịu, nhíu mày, mái tóc bị mồ hôi làm ướt nhẹp, vài sợi rơi xuống trước trán.


⬅ Trước Tiếp ➡