Chương 2
Sự hổ thẹn và khó hiểu khiến cô càng mẫn cảm, khi côn thịt ma sát, chậm rãi rời khỏi cơ thể khiến cô không nhịn được run rẩy, từ sâu bên trong như có sức lực níu kéo nó, lưu luyến không rời. Ngay khi côn thịt sắp hoàn toàn rời khỏi cơ thể cô, đối phương bỗng nắm chặt thắt lưng mảnh khảnh, dùng sức cắm xuống tận đáy, sau đó trở mình, áp cô dưới thân.
Nhạc Hải Sanh mở to hai mắt, nhìn chằm chằm gương mặt trước mắt.
Đây là một thiếu niên rất trẻ, thoạt nhìn chừng mười sáu mười bảy tuổi. Diện mạo anh tuấn, đường nét cứng rắn, hình như ngày thường rất thích vận động. Có điều lúc này hai hàng lông mày nhíu lại, trong mắt hàm chứa tức giận, lạnh lùng nhìn khuôn mặt mờ mịt của cô.
"Chị tưởng em là ai?" Thiếu niên cười lạnh hỏi.
"..." Nhạc Hải Sanh nhìn chằm chằm đèn thủy tinh tinh xảo trên trần nhà, trang trí rất xa hoa.
Đây rõ ràng không phải căn phòng đi thuê trước khi cô ngủ
Thấy cô chậm chạp không trả lời, ý lạnh trên mặt thiếu niên càng sâụ Cậu ta lạnh lùng cười, không quan tâm tới côn thịt đang chôn trong cơ thể cô trướng muốn nổ, cúi người xuống, hôn lên đôi môi của người ở dưới thân.
Cánh môi mềm mại bị cậu ta trằn trọc ngậm lấy, sau đó lấy tốc độ nhanh nhất cạy mở hàm răng đang khép chặt, cùng đầu lưỡi của cô dây dưa quấn quýt.
Cảm giác giống như mình đang bị cưỡng hôn thô bạo, Nhạc Hải Sanh thật sự không biết làm sao mới phải, mà tay thiếu niên lúc này đã dò xuống đỉnh tuyết trắng, khẽ vân vê hai đóa hồng mai.
" Ưm.." Khoái cảm tê dại từ nụ hoa truyền đến, Nhạc Hải Sanh tỉnh táo từ trong mộng, âm thanh vụn vặt bị môi thiếu niên bịt kín, chỉ có thể đặt hai tay đặt trên ngực hắn mà đẩy.
Ai ngờ nhìn thiếu niên gầy yếu nhưng khí lực rất lớn, chỉ dùng một tay đã trói chặt hai tay cô, ép lên đỉnh đầu, cái tay còn lại đi xuống nơi giao hợp của hai người, đè mạnh viên đậu đỏ giữa hai cánh hoa.
"Ưm.." Cả người Nhạc Hải Sanh chấn động, nhịn không được vặn vẹo, muốn thoát khỏi tay thiếu niên.
Hắn không cho cô được như ý, ngón tay lần xuống hạ thân cô tiếp tục xoa nắn khiến Nhạc Hải Sanh tứ chi bách hài co giật như có dòng điện chạy qua, thoải mái đến mức mười ngón chân cũng cong lên.
Cô chưa từng trải qua khoái cảm mãnh liệt như vậy, thần trí vô cùng hoảng loạn. Vậy mà đối phương vẫn không chịu bỏ qua, từng trận khoái cảm kéo đến cuồn cuộn như nước triều dâng, tất cả đều hội tụ tại nơi kết hợp. Mặc dù bị côn thịt lớn nhồi đầy u huyệt, nhưng vẫn chưa đủ, cô muốn càng nhiều, càng nhiều hơn nữa.
Cảm thấy bốn phương tám hướng trong vách tường thịt siết chặt lấy phân thân của mình, tựa như hàng vạn cái miệng nhỏ không ngừng hút chặt, thiếu niên chậm rãi rời khỏi môi cô, ghé vào bên tai trắng nõn, khẽ nói
" Chị, nhớ kỹ ai mới là người chơi chị, là em, Lâm Hải Sinh."
Lâm Hải Sinh
Ba chữ này như thiên lôi đánh vào đầu khiến Nhạc Hải Sanh bỗng chốc sững sờ.
Đây không phải là nam chính trong cuốn tiểu thuyết cô vừa đọc sao?
Nhạc Hải Sanh ngửa mặt nằm trên giường lớn, bị thiếu niên cao gầy dùng sức đặt bên dưới, hai chân thon dài kẹp lấy eo cậu ta. Hai tay cậu chống trên giường, hạ thân vẫn không ngừng luật động, ánh mắt gao nhìn khuôn mặt cô.
Cô đã từ bỏ giãy dụa hay phản kháng, hai mắt luôn nhắm chặt, tuỳ ý thiếu niên đòi hỏi vô độ.
Tuy thiếu niên còn chưa trưởng thành, nhưng kĩ xảo làm tình vô cùng cao siêụ Nhạc Hải Sanh chỉ cảm thấy mình sắp bị hoà tan thành một bãi xuân thuỷ, không thể phản kháng, chỉ có thể đưa tay che miệng mình, không cho tiếng rên rỉ tràn ra bên ngoài.