⬅ Trước Tiếp ➡

Mở đầu tình tiết của tiểu thuyết, Lâm Hải Sanh đã hai mươi bảy tuổi, mà lúc này mới chỉ có mười bảy. Xem ra cô xuyên vào lúc trước khi nội dung bắt đầụ
Trong sách cũng không nhắc đến chuyện trước đó, nhưng có đề cập qua việc Lâm Hải Sinh ái mộ chị gái mình suốt thời niên thiếu, nhưng cô không biết rằng hai người này lại tới mức nảy sinh quan hệ.
Mà cô còn xuyên trúng vào chị gái hắn, vừa rồi còn cùng hắn lăn qua lăn lại trên giường.
Chưa tính đến việc cô không hề cự tuyệt, còn bị cậu ta nhỏ tuổi hơn mình làm đến rối tinh rối mù.
Việc này khiến cô sinh ra cảm giác thất đức không nói thành lời
Không, đây chỉ là một quyển tiểu thuyết, không phải sự thật Nhạc Hải Sanh cố gắng thuyết phục mình, trong đầu bắt đầu nghĩ đến việc làm thế nào để quay lại thế giới thực. Không biết dạng đồ vật gì lại chọn cô trở thành người chơi nhưng dựa vào vài câu ngắn ngủi của "nó", cô tới đây để hoàn thành nhiệm vụ. Đầu tiên là phải bảo vệ trinh tiết, nếu thành công có thể quay về thế giới thực. Có điều mới đây cô bị Lâm Hải Sanh làm cho nhiệm vụ thất bại hoàn toàn. Như vậy cô phải theo lời "nó" tiếp tục tiến hành nhiệm vụ thứ hai, cùng giao hoan với bảy nam nhân vật trong truyện mới có thể bước sang thế giới thứ hai. Cái quái gì đang xảy ra vậy?
Nhưng nếu như ngay cả nhiệm vụ thứ hai cô cũng không hoàn thành, có khi nào cô sẽ bị "nó" hành hạ đến chết hay không?
Nhạc Hải Sanh tuyệt không muốn chết
Tuy việc cùng nam nhân xa lạ không phải Lý Hành làm tình này khiến cô vừa cảm thấy hoang đường vừa cảm thấy thẹn nhưng... đây không phải chỉ là thế giới trong sách hay sao? Cô sẽ xem đây chỉ là một trò chơi H thôi, không phải lo ngại, với lại thân thể này cũng không phải của cô. Xong chuyện thì cứ xem như mình mơ một giấc mộng xuân.
Nhạc Hải Sanh hạ quyết tâm
Ánh nắng ban mai trong lành xuyên qua ô cửa chiếu sáng cả căn phòng.
Nhạc Hải Sanh yếu ớt hừ một tiếng, từ từ tỉnh giấc.
Vừa mở mắt đã nhìn thấy một đầu tóc đen chôn trước ngực mình, một đoá hồng anh trên đỉnh tuyết trắng bị đầu lưỡi mút lấy liếm láp, mà bên còn lại bị ngón tay linh hoạt của người đàn ông tinh tế chơi đùa.
Nhạc Hải Sanh cảm giác như có một dòng điện chạy khắp thân thể, không kìm được run rẩy.
Mà thiếu niên từ trong ngực cô ngẩng đầu lên, tươi cười sáng lạn, tựa như vầng dương buổi sáng sớm.
Nếu bỏ qua việc hắn đang ngậm lấy nụ hoa cô cười nói thì cảnh tượng này quả thật rất đẹp mắt.
Nhạc Hải Sanh có chút không thích ứng được với hoàn cảnh như vậy. Ở trong tâm trí của cô, thiếu niên mười bảy tuổi vẫn còn là một đứa trẻ, mà thân thể cô lại bị một đứa trẻ ăn sạch không còn một mẩụ
Tuy sự thật là hắn đơn phương hành động, nhưng trong lòng Nhạc Hải Sanh vẫn dâng lên mặc cảm tội lỗi.
Thiếu niên nhìn chằm chằm vào mắt cô, nhả nụ hoa đỏ hồng bị hút đến sưng đỏ ra, tràn đầy sinh lực gọi " Chị, buổi sáng tốt lành..."
Nhạc Hải Sanh hoàn toàn không dám nhìn thẳng, chỉ có thể cúi cái đầu thật thấp, giãy dụa muốn đứng lên.
Nhưng vẫn bị thiếu niên trấn áp.
Thiếu niên không biết học ở đâu ra những chiêu trò xấu xa làm cô như muốn tan chảy thành một bãi xuân thuỷ. Cô nghĩ rằng tối hôm qua dù sao cũng đã làm một lần, cho dù muốn cự tuyệt cũng không thể, cô đành từ chối qua loa tượng trưng vài cái, rồi xụi lơ mặc cậu ta làm gì thì làm.


⬅ Trước Tiếp ➡