Chương 9
Phía sau truyền đến âm thanh bình tĩnh "Không, là triều phun. Tiểu thư vừa làm chuyện nam nữ, tuy thiếu gia từng xem rất nhiều sách và phim, nhưng kinh nghiệm thực chiến và kĩ xảo còn chưa được tốt lắm. Tối hôm qua làm cho tiểu thư chịu khổ rồi."
Nhạc Hải Sanh "..."
Không, thiếu gia nhà anh kĩ xảo thật sự vô cùng tốt.
"Về sau thiếu gia sẽ dần dần tiến bộ, tiểu thư không cần lo lắng." Lâm Dực nói xong đem Nhạc Hải Sanh quay người lại. Mà lúc này cô đã lâm vào trạng thái vô lực sau khi cao trào đi qua.
Quan sát triều phun ban nãy đã mang ra một phần tinh dịch bên trong Lâm Hải Sanh. Lâm Dực nhìn chăm chú, tiếp tục đem ngón tay sát nhập mật huyệt của cô lần nữa. Trong mật huyệt, chất lỏng tràn lan, bốn vách tường vì kịch liệt co rút lúc trước mà trở nên mềm nhũn, chỉ có thể nhu nhược bao bọc lấy ngón tay, không hề giống lúc trước hút vào thật chặt khiến anh khó khăn hoạt động. Lâm Dực thuận lợi đem tinh dịch còn sót lại bên trong đào ra. Sau đó mở vòi hoa sen tắm rửa qua cho cô một lần mới ôm cô vào bồn tắm lớn.
Toàn bộ quá trình thực hiện, Nhạc Hải Sanh mềm nhũn mặc anh ta làm, trong đầu là sự khiếp sợ Sao lại thế này? Là do kiến thức của cô quá ít ỏi hay là do con gái bình dân không thể hiểu nổi nhà giàu? Mặc dù làm chuyện dâm mỹ như vậy nhưng Lâm Dực vẫn như cũ, một bộ dáng không gợn sóng, "thiên chân vô tà". Chẳng lẽ quản gia của các gia tộc chính là phục vụ bao gồm cả chuyện này sao???
Ai, ai đó làm ơn tới cứu cô đi
Trong lúc Nhạc Hải Sanh cảm thấy thẹn thùng, Lâm Dực vẫn cứ ung dung bình thản tiếp tục công việc của mình. Sau khi đem cô bỏ vào bồn tắm, anh ta liền xoay người chuẩn bị lấy áo khoác của mình mặc vào, Nhạc Hải Sanh cố lấy dũng khí, lôi kéo góc áo anh.
Mặt cô lúc này đã đỏ như sắp chảy máu, âm thanh cũng trở nên khiếp nhược.
"Xin anh... Cho tôi... cái kia... được không?"
Sống hơn hai mươi tư năm trời, đây là lần đầu tiên Nhạc Hải Sanh cầu hoan với một người đàn ông, lúc này cô cũng không có dũng khí ngẩng đầu nhìn biểu tình của anh ta. Cô cúi đầu, nhìn ngón tay mảnh khảnh của mình đang níu chặt tây trang được dệt bằng loại vải xa hoa.
Làm sao bây giờ? Có khi nào anh ta sẽ nghĩ cô là một người phụ nữ dâm đãng rồi quyết đoán cự tuyệt không? Có phải cô muốn đàn ông đến điên rồi không? Có phải nên dụng tâm kín đáo một chút? Nếu bị chửi không biết liêm sỉ thì cô nên làm gì?
A a a a tuy cô rất muốn bày ra bộ dáng phong tình vạn chủng để dụ dỗ đàn ông nhưng cô thật sự hết cách nha.
Cô không nhìn thấy Lâm Dực đang nhướn mày, vẫn im lặng cúi đầu khẩn trương chờ kết quả.
"Có lẽ thiếu gia còn trẻ chưa đủ kinh nghiệm, là xử nam nên không thể thỏa mãn tiểu thư ư?" Lâm Dực suy nghĩ, sau đó nói "Tôi nguyện vì tiểu thư phục vụ hết mình."
4
Giống như búp bê vải mặc Lâm Dực ôm đến trên giường, Nhạc Hải Sanh khẩn trương muốn chết, hai khuỷu tay chống lên giường định đứng dậy. Mà Lâm Dực khụy đầu gối xuống, nửa quỳ nửa ngồi trên giường chồm người về phía cô. Theo động tác nghiêng về phía trước của anh, cơ thể Nhạc Hải Sanh không ngừng ngửa ra sau, cuối cùng không chịu được mà ngã xuống mặt giường, đôi mắt đẹp mở lớn nhìn gương mặt Lâm Dực không ngừng phóng đại. Khi môi anh dán lên môi cô mới run rẩy nhắm mắt lại.