Hơn nửa giờ sau, các sinh viên lần lượt đều hoàn thành bản thiết kế.
Tô Nhị không nhìn được đem bản thiết kế của mình cho Lục U xem: "Thấy áo, tớ vừa hoàn thành đấy."
Lục U nhìn bản vẽ của cô, là một chiếc váy loe kiểu retro phức tạp.
"Cảm giác giống như xuyên từ thế kỉ 21 về thời Trung Cổ."
"Đúng vậy, tớ chính là muốn cảm giác Trung Cổ." Tô Nhị nhỏ giọng, tự hào nói. "Chiếc váy này mà được bán trên mấy sàn thương mại điện tử nhất định doanh thu sẽ tốt cho coi."
"Có điều... cậu nhầm đề sao?"
"Hả? Đề gì?"
Lục U chỉ vào kiến trúc trình chiếu phía trên. "Tụi mình cần thiết kế phong cách hiện đại giản dị kiểu này mà."
"Cái gì! Còn có đề nữa hả?"
"..."
Cô hiểu rồi, bạn cùng phòng căn bản không có nghe giảng.
Đúng lúc này, giáo sư Kevin nói: "Bây giờ, mời các bạn sinh viên nào tự nguyện muốn chia sẻ tác phẩm của mình. Tôi sẽ chọn cái tốt nhất để đưa vào sách do chính tôi biên soạn. Mặc dù sách không được phát hành, trên thị trường các em cũng sẽ không mua được, nhưng tin tôi đi, chuyện này đối với tương lai thiết kế sau này của các em nhất định có ích."
Lời vừa dứt, phần lớn sinh viên đều nhao nhao tự đề cử, muốn lên bục chia sẻ về bản thảo của mình.
Ánh mắt giáo sư Kevin ngoài ý muốn bắt bẻ, lắc đầu liên tục, đánh giá cũng rất sắc bén, hoàn toàn không chừa cho ai mặt mũi.
"Không có cảm giác, thương mại hóa quá, hợp với khẩu vị đại chúng. Có điều nếu giới thời trang tương lai của Trung Quốc mà đều là các em thiết kế như vậy thì đi tong!"
Người bị anh ta nhận xét sắc nhọn như vậy là nữ sinh tên Tôn Thấm. Cô ta cầm bản thiết kế Hắc Hồ Điệp kết hợp với với váy trắng đơn giản, cắn răng nói. "Hợp với trào lưu đại chúng có gì không tốt ạ? Không phải động lực phát triển cái ngành nghề này cũng là thương mại sao thầy?"
Lời vừa nói liền được rất nhiều bạn học tán thành.
Tôn Thấm nhận được sự đồng tình, dũng khí tăng lên, ngẩng đầu nhìn về phía Kevin.
Kevin cười lạnh: "Em cảm thấy một nhà thiết kế giỏi là một nhà thiết kế sẽ đi theo trào lưu sao?"
"Chẳng lẽ không đúng sao ạ?"
"Dĩ nhiên, tôi không phủ nhận việc trong nước có rất nhiều thiết kế như vậy. Tất cả đều là vì tiền mà kết hợp giữa thẩm mỹ trào lưu đại chúng. Có điều một nhà thiết kế chân chính chính là một nghệ thuật gia, mà đối với nghệ thuật gia thì họ vĩnh viễn chính là người tạo ra trào lưu."
Những lời này lập tức khiến các sinh viên rơi vào trầm tư.
Quả thực, người đứng đầu ngọn sóng ... sẽ không bao giờ là người chạy theo xu hướng, mà là người sáng tạo.
9:
Lục U bị lời của Kevin nói đến nhiệt huyết sôi trào. Đúng lúc này, Tô Nhị cầm bản thiết kế của Lục U giơ lên.
"Giáo sư Kevin, bạn cùng bàn của em muốn trình bày."
"Này, cậu..."
Kevin nhìn về phía cô: "Bạn học Lục U, em thử đem bản thảo lên đây đi."
Lục U bất đắc dĩ đứng dậy, cầm bản thiết kế của mình đặt ở máy chiếu.
Thiết kế của cô là một chiếc váy trắng viền mỏng hình chữ H, trước ngực là một chiếc quạt hình lá sen, cùng với phong cảnh chính giữa tương trợ cho nhau. Chân váy xòe ra, đơn giản nhưng lại đem đến cảm giác hiện đại.
Tôn Thấm lộ ra vẻ mặt khinh thường.