⬅ Trước Tiếp ➡
Không có nơi nương tựa, cuộc sống gập ghềnh ... đó là thật sự sắt đá.
11:
Lục U nghĩ đến học bổng kỳ này, cuối cùng vẫn là nên nhận sai, nghiêng đầu.
"Cho dù sự thật thế nào, nếu cô chỉ muốn nghe một câu "Xin lỗi" của tôi, vậy thì để tôi nói."
Cô mở miệng định nói xin lỗi, thế những phía sau lại vang lên một tiếng "ầm" thật lớn, khiến mọi người đều giật mình.
Cửa phòng giáo vụ bị một người trực tiếp đạp ra.
Không sai, là đạp.
Chàng trai bên ngoài vẫn đang mặc áo hoodie, quần dài ôm lấy chân thon, cả người giống như phát sáng đến chói mắt.
"Xin lỗi con mẹ mày!"
Giọng điệu của anh phá lệ phách lối.
Lục U trơ mắt nhìn chàng trai quen thuộc bước đến.
Cô bỗng nhớ đến hồi cấp ba, có một lần anh cũng giống thế này đi đến trước mặt cô giáo chủ nhiệm, trực tiếp kéo tay cô ra khỏi phòng hong.
Chỉ vì... muốn mời cô ăn bánh kem mừng sinh nhật 17 tuổi. Anh bị cảnh cáo đuổi học.
Tưởng Đạc ngồi lên ghế làm việc của chủ nhiệm giáo vụ, xoay một vòng nhìn về phía Chu An Ny.
"Cái mồm tùy tiện của cô, coi chừng ông đây cắt nốt nửa tóc còn lại bây giờ."
Khóe miệng anh nở một nụ cười lãnh đạm, dọa Chu An Ny run rẩy vội vàng trốn ra sau lưng mẹ.
Chủ nhiệm giáo vụ nhìn thấy vị tổ tông nhà họ Tưởng này thì lập sức thay đổi sắc mặt. "Tưởng Đạt, em... Chúng tôi có chuyện muốn hỏi, chuyện của Chu An Ny là em làm sao?"
"Tôi làm." Tưởng Đạc thoải mái thừa nhận. "Còn không phải đang đến đây xin lỗi cô ta sao?"
"Em đến nói xin lỗi?" Chủ nhiệm giáo vụ lập tức thở phào.
Tưởng Đạc giật giật gấu váy trắng của Lục U, kéo cô ra sau lưng mình. "Chuyện gì thì nói với ông đây, đừng có ức hϊếp trẻ con.
Lục U giật lại váy, trong lòng tự nhủ: anh mới là đồ trẻ con, cả nhà anh là đồ trẻ con!
Chủ nhiệm giáo vụ lập tức hòa giải: "Nếu em đã tới, cũng đồng ý chịu trách nhiệm, vậy em xin lỗi Chu An Ny đi, xin bạn ấy thứ lỗi."
Tưởng Đạc cong môi, không thèm nói chuyện với Chu An Ny mà là nhìn về phía bà Chu. "Muốn tôi xin lỗi? Cũng được thôi, nhưng mà... mấy người có dám nhận không?"
Sắc mặt bà Chu lập tức biến đổi.
Theo đạo lí mà nói, chuyện này bọn họ vốn nên cầm ảnh đi tìm Tưởng Đạc. Nhưng bà ta làm gì có gan đến Tưởng gia tìm người chứ?
Tưởng thị kinh doanh mở rộng khắp cả nước, dù Tưởng Đạc là con riêng không được Tưởng gia coi trong nhưng dù sao vẫn là họ Tưởng. Cộng thêm tính cách không thèm kiêng dè ai của anh, bà ta làm sao dám đắc tội với vị tiểu Diêm Vương này?
Vậy nên mới đi tìm quả hồng mềm để bóp!
Bà Chu mỉm cười, hòa hoãn nói: "Không cần, không cần. Đứa nhỏ này tôi vốn đã không thích cái đồ màu mè như lông gà của nó, cậu cắt đi chính là giúp tôi nhẹ lòng."
Chu An Ny tức đến dậm chân: "Mẹ, sao mẹ lại..."
Bà Chu uy hϊếp cô: "Đi nhanh."
⬅ Trước Tiếp ➡