⬅ Trước Tiếp ➡
"Đúng là cái nghèo đàn áp, bên trường vừa cấp học bổng bạn cùng phòng đã hỏi vay tiền, khác gì đòi mạng cô ta đâu."
"Nhìn vào giá trị của Hứa Trầm Chu bây giờ, cô ta trèo không tới nổi đâu."
Một nữ sinh vòng tay, lạnh lùng nói: "Tôi là thấy Lục U đáng đời, loại phụ nữ hám tiền như vậy đàn ông sao có thể thích."
...
Mấy cô gái say sưa thảo luận chuyện của Lục U, hoàn toàn không để ý ở góc phòng học có một chàng trai vừa đứng dậy rời đi, còn tiện tay ném thứ gì đó vào thùng rác.
Sau khi tan học, nữ sinh ban nãy nói nhiều nhất bỗng thất thanh hét lên ——
"A a a a!"
Tóc đuôi ngựa của cô ta không biết đã bị ai cắt đi hơn phân nửa từ lúc nào, còn ném bên trên thùng rác.
Cô ta khóc lóc chạy đến phòng camera.
Bên trong camera là một chàng trai thân hình cao lớn, ước chứng khoàng 1m88, mặc một chiếc nào hoodie bản giới hạn mới nhất của Brioni và đeo khẩu trang.
Ở đuôi mắt trái của anh ta còn có một nốt ruổi đỏ thắm, điểm xuyến cho dôi mắt kia rạng ngời như ngôi ra, nhưng cũng tựa như vết cắn của ác ma.
Nhìn thấy cặp mắt kia, nữ sinh khóc lóc ban nãy chỉ có thể yên lặng rời đi.
Giống như một con quỷ đang muốn thoát khỏi địa ngục.
Tưởng Đạc đã trở lại rồi.
...
Phòng học xảy ra hỗn loạn, Lục U hoàn toàn không thèm để ý đến. Cô cầm theo cặp sách, giống như chạy trốn rời khỏi phòng học.
Sau cơn mưa, mặt trời mắt đầu ló dạng ra khỏi những đám mây, tia sáng yếu ớt xuyên qua những lớp lá cây dày đặc chiếu xuống mặt đất ướt sũng.
Lục U cảm giác như không còn sức lực, cả người cô lảo đi đến một bên vườn hoa ngồi lên chiếc ghế sắt hình chữ thập.
Cô cố gắng há miệng, nhưng vẫn cảm thấy hơi thở khó khăn, giống như đang chìm trong biển sâu, giác quan giống như bị tê liệt.
Ở phía xa có vài bạn học trong CLB kịch đang tập luyện, âm thanh cũng càng ngày càng nhỏ. Cô chỉ có thể nghe được tiếng tim mình đạp.
Phanh phanh, phanh phanh phanh. . .
Cả người lạnh lẽo run rẩy, tim đau như cắt thành trăm mảnh.
Đúng lúc này điện thoại lại vang lên.
2:
Lục U đưa mắt nhìn màn hình, bên trên hiện thị bốn chữ "Tiệm nhỏ ngọt ngào".
"Chào cô, bánh sinh nhật tuần trước cô đặt đã được làm xong rồi. Khi nào cô có thời gian rảnh để chúng tôi giao bánh tới cho cô nhé."
"Tôi không cần nữa, trả lại đi." Giọng nói bất ổn của cô vang lên. "Phiền toái."
"À, hiện tại cô trả lại bánh nhưng trước đó có đặt tiền cọc, sợ là không thể hoàn lại..."
Đối phương nói đến đây thì ngừng một chút, nói: "Hay là vầy, chúng tôi sẽ bảo quản bánh trong tủ lạnh, chờ khi nào cô rảnh thì đến tiệm chúng tôi lấy nhé."
"Được." Lục U đáp rồi cúp điện thoại.
Đúng lúc này có một cô bé nhỏ đang cầm kẹo que trong tay dừng lại trước mặt Lục U, tò mò hỏi: "Chị ơi, sao chị lại khóc?"
⬅ Trước Tiếp ➡