Hào Môn Truy Thê
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡
Giọng nói lạnh lùng gần như bao phủ đại sảnh rộng 500 mét vuông bằng một lớp sương dày đặc, khiến ai hít thở cũng đều cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.
"Tôi không đánh thuốc mê anh." Bạch Tiểu Thi tỏ vẻ ủy khuất khi nghe thấy lời nói của người đàn ông.
Cô tưởng rằng với tư cách là một bác sĩ tâm thần được đặc biệt mời đến đây, ngay cả khi cô không xem bệnh cho cậu chủ nhỏ của bọn họ, bọn họ cũng sẽ không đến mức gióng trống khua chiêng làm ầm ĩ lùng sục khắp nơi bắt trói cô về như thế chứ, đúng không?
Hơn nữa, cô còn chưa đến gặp chủ nhân của nơi này để tố cáo người đàn ông này đã làm chuyện đồi bài với một vị khách đặc biệt được mời tới.
Bây giờ thì tốt rồi, kẻ bất lương lại đi cáo trạng trước.
Đôi mắt sắc bén như chim ưng sâu thẳm của Âu Dương Thịnh hơi nheo lại, đôi môi mỏng nhếch lên bên phải, thần sắc âm u mù mịt trên khuôn mặt càng hiện rõ hơn.
Thân thể gìn giữ suốt ba mươi năm bị nhúng chàm
Ba mươi năm! Đã ba mươi năm Âu Dương Thịnh chưa chạm qua một người phụ nữ nào, nhưng hôm nay cuối cùng vẫn bị một người phụ nữ hạ thuốc, thành công nhúng chàm cơ thể anh.
Nếu như người phụ nữ này không đánh thuốc mê quá nặng, anh cũng có thể phá lệ cho người phụ nữ này một cơ hội muốn trèo lên giường của anh.
"Cô Bạch, chẳng phải tôi đã bảo cô đừng đi loanh quanh trong biệt thự Âu Dương sao? Ở biệt thự Âu Dương chưa từng xảy ra chuyện như thế này. Hôm nay cô vừa tới đây thì thiếu gia đã bị người ta đánh thuốc mê, chuyện này cô nhất định phải giải thích rõ ràng." Cảnh Hạo Nhiên cúi đầu, mạnh dạn cảnh báo Bạch Tiểu Thi, nếu cô không nghĩ ra được một lời giải thích hợp lý thì chỉ có một hậu quả duy nhất mà thôi.
Thiếu gia?
Bạch Tiểu Thi nhìn chằm chằm Cảnh Hạo Nhiên.
Anh ta gọi người đàn ông trước mặt là thiếu gia sao? Cảnh Hạo Nhiên là quản gia ở đây, vậy Âu Dương Thịnh là chủ nhân ở nơi này sao?
Cô còn muốn tìm Âu Dương Thịnh để đòi lại công lý cho mình nhưng bây giờ thì hay rồi, người gây ra tội ác lại chính là Âu Dương Thịnh.
"Tôi không biết gì cả, vừa rồi tôi nghe thấy trên lầu có tiếng gì đó, vừa lên lầu liền..." Bây giờ Bạch Tiểu Thi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể tẩy sạch nỗi oan này, vậy chẳng phải người oan uổng nhất chính là cô rồi sao?
Cô không chỉ bị anh ăn sạch mà còn bị anh sai người trói lại, rồi dùng vũ lực đẩy đống cứt thối này lên đầu cô.
"Không biết?" Âu Dương Thịnh đứng dậy, thân hình cao lớn bao phủ thân hình Bạch Tiểu Thi nửa ngồi nửa quỳ trên mặt đất, bao bọc cô trong bóng tối u ám.
Cạch một tiếng, anh đá văng chiếc bàn cà phê đối diện, trên bàn còn có cả bình hoa, tách trà và những vật dụng khác, toàn bộ đều rơi vỡ xuống đất.
⬅ Trước Tiếp ➡