Hào Môn Truy Thê
Chương 17
⬅ Trước Tiếp ➡
Trên người đều là dấu vết hoan ái, thân thể đau đớn cứ như bị ô tô cán qua.
Trên đầu mũi vẫn còn lưu lại mùi hương của người đàn ông đó.
Bây giờ phải làm sao đây? Nếu cô và người phụ nữ đó giống nhau, cô phải ở chỗ này ngây ngốc tận 5 năm, thậm chí còn lâu hơn.
Tiểu Soái phải làm sao bây giờ? Bà ngoại phải làm sao bây giờ đây?
Ông trời ơi, ai tới cứu cô đi, cô không muốn chết ở chỗ này, cũng không thể chết ở chỗ này!
Mấy ngày kế tiếp, Bạch Tiểu Thi vẫn luôn cố gắng tồn tại ở trong phòng giam.
Cho dù chỉ là kéo dài một chút hơi tàn để tiếp tục sống sót thì cô cũng phải cố gắng mà sống.
Vẫn luôn có hy vọng để sống!
Thế nhưng, cô không biết những ngày như thế này, cô còn có thể kiên trì được bao lâu.
"Cô Bạch, tỉnh tỉnh… Mau tỉnh lại đi…"
Bạch Tiểu Thi mơ hồ mở con mắt vẫn còn ngái ngủ, ánh nắng phản chiếu từ cửa sổ nhỏ chiếu vào mắt cô, cô theo bản năng giơ tay che mắt.
 "Quản gia Cảnh?" Chờ đến lúc cô nhìn được rõ ràng, mới vô lực lên tiếng.
"Mau đi theo tôi, tiểu thiếu gia đã ba ngày không ăn cơm rồi, nếu cô có thể làm cậu chủ chịu ăn cơm, đó có lẽ là đường sống duy nhất của cô."
Lúc Bạch Tiểu Thi chưa kịp đáp ứng thì đã có hai gã vệ sĩ tiến vào, nâng cô lên từ đống rơm rạ. sải bước ra khỏi nhà giam.
Khi rời đi, cô có mơ hồ nghe thấy tiếng gào thét đến tâm can tê tái của những người phụ nữ khác bị nhốt ở một phòng giam khác, rằng tại sao không cho các bọn họ ra ngoài.
Biệt thự Âu Dương giam giữ phụ nữ ở trong nhà giam, chưa từng có một người nào còn sống sót để đi ra từ nơi này.
Thế mà cô lại trở thành ngoại lệ, đám phụ nữ đó sao có thể không phát điên?
"Đồ vô dụng, thấy đây là cái gì không? Các người còn không có biện pháp gì với thứ này? Toàn bộ đều là đồ bỏ đi, phế vật. Nếu con trai của tôi xảy ra chuyện gì không hay, tất cả các người đều đợi chôn cùng đi."
Tại sảnh chính, chung quanh đứng đen nghìn nghịt một loạt vệ sĩ, toàn bộ đều cúi thấp đầu, ai cũng sợ vừa ngẩng đầu lên thì chính mình sẽ trở thành chim đầu đàn bị Âu Dương Thịnh ban cho cái chết.
⬅ Trước Tiếp ➡