Trong lòng Bạch Tiểu Thi không kiềm chế được mà cảm thấy căng thẳng, hai tay buông thõng bên hông vô thức siết chặt bộ quần áo hầu gái trên người.
Cô không biết anh đột nhiên gọi cô đến để làm gì, không phải là muốn giết cô đấy chứ?
Âu Dương Thịnh dừng lại cách cô hai bước, sắc mặt rất khó coi.
Trên mặt anh lộ ra vẻ nham hiểm khiến cho Cảnh Hạo Nhiên càng cúi người thấp hơn.
Khuôn mặt của người phụ nữ phản chiếu trong con ngươi của anh trông vô cùng thiếu sức sống.
Mặc dù khuôn mặt có hơi lấm lem nhưng cũng không thể che giấu được vẻ xinh đẹp của cô.
Người phụ nữ có đôi mắt rất to, lông mi dài và cong, chiếc mũi nhỏ nhắn, đôi môi khô khốc nhưng vô cùng gợi cảm.
Các đường nét trên khuôn mặt rất thanh tú nhưng giữa đôi lông mày lại nhíu lại rất chặt, trong đó còn lộ ra một biểu cảm nghiêm nghị không thể xâm phạm.
Biểu cảm của cô... sao lại giống người nào đó như thế?
Giống hệt như anh đã sống ba mươi năm, lần đầu tiên cho rằng mình đã đủ lớn mạnh để trở thành người đối đầu với cả thế giới nhưng lại bất lực.
"Anh định để cho cô ta mặc như thế này để đến khám bệnh cho con trai của tôi à? Nếu cô ta lây bệnh gì khác cho con trai của tôi thì anh có chịu trách nhiệm được không?"
Lời nói lạnh lùng của Âu Dương Thịnh rõ ràng là không hài lòng với cách quản lý công việc của Cảnh Hạo Nhiên: "Cho dù có lấy đi mạng sống này của anh thì cũng không đủ để chịu trách nhiệm."
"Vâng, thiếu gia. Tôi lập tức sai người thay quần áo cho cô ấy." Cảnh Hạo Nhiên sợ đến mức trên trán toát ra mồ hôi lạnh, liên tục gật đầu.
Anh ta dùng ánh mắt ra hiệu cho nữ giúp việc bên cạnh mình nhanh chóng đi chuẩn bị một bộ quần áo sạch sẽ cho Bạch Tiểu Thi.
"Nếu bệnh của con trai tôi không thể chữa khỏi thì cũng không phải chỉ là vào hầm giam dễ dàng như thế đâu." Anh lạnh lùng quát lớn: "Còn không mau cút đi."
"Vâng." Cảnh Hạo Nhiên sai người nhanh chóng mang Bạch Tiểu Thi đi.
Trong lòng Bạch Tiểu Thi âm thầm kêu oan, ở trong hầm giam đâu có dễ dàng như thế chứ?
Nếu không phải cô vẫn luôn dùng nghị lực để kiên trì, chỉ sợ bây giờ cô đã không thể sống sót được nữa.
Vệ sĩ vừa mới đỡ cô đi được vài bước thì bên tai cô lại lần nữa nghe được âm thanh dạy dỗ của Âu Dương Thịnh, cùng với tiếng đồ đạc bị ném xuống mặt đất.