"Loảng xoảng" một tiếng.
Một chiếc đĩa màu trắng dính đầy dầu mỡ và nước dùng của đồ ăn rơi xuống bên chân của Bạch Tiểu Thi, cách đó chưa đến hai xăng ti mét.
May mắn là nó không đập trúng vào chân của cô nhưng dầu mỡ từ nước dùng của đồ ăn lại bắn tung tóe trên dép của cô.
Bên trong nhà ăn còn xa hoa hơn so với trong tưởng tượng của cô, một chiếc bàn ăn bằng đá cẩm thạch dài khoảng sáu mét, những chiếc ghế màu trắng nằm lộn xộn xung quanh.
Trên những vách tường màu trắng treo những bức tranh giống như tranh sơn dầu kiểu phương Tây cổ điển, phía trên đỉnh đầu là một chiếc đèn chùm cổ điển cỡ lớn.
Nhà ăn lẽ ra nên gọn gàng sạch sẽ lại trở nên bừa bộn vì cậu bé đứng trên bàn ăn bằng đá cẩm thạch.
Cậu bé đứng ở trên bàn ăn, trong tay còn cầm một cái đĩa, ánh mắt tức giận nhìn người hầu đang quỳ trên mặt đất để quét dọn.
"Tiểu thiếu gia, cầu xin cậu nhanh chóng xuống dưới đi, nếu cậu bị thương thì tính mạng của chúng tôi cũng khó mà giữ được."
"Tiểu thiếu gia, xin hãy ăn một chút đi, dù chỉ một chút thôi cũng được."
"Tiểu thiếu gia, cậu muốn ăn cái gì thì cứ nói cho chúng tôi biết, chúng tôi lập tức cho người đi làm."
Những nữ giúp việc vây xung quanh cậu bé, ai cũng hầu hạ trong sợ hãi nhưng không có ai dám chạm vào cậu.
"Loảng xoảng..."
Cậu bé không những không dừng lại trước những lời cầu xin của bọn họ, mà còn tiếp tục tạo ra một trận hỗn loạn khác.
Cậu bé dùng cả tay và chân gạt hết tất cả những đĩa đồ ăn trên bàn ăn xuống mặt đất.
"A..." Các nữ giúp việc sợ đến mức thét lên chói tai, cho dù có bát đĩa ném vào người thì bọn họ cũng không dám tự tiện né tránh.
"Dừng lại." Bạch Tiểu Thi bước nhanh về phía bàn ăn bằng đá cẩm thạch.
Khi cậu bé nghe thấy giọng nói của cô, chiếc đĩa đã chuẩn bị sẵn ở trong tay lại dừng lại trong không trung.
Khi Bạch Tiểu Thi đến gần bàn ăn, lúc cậu bé xoay người lại nhìn cô, cơ thể của cô lập tức cứng đờ.
Là nó!