Hào Môn Truy Thê
Chương 23
⬅ Trước Tiếp ➡
3: Đập đi, đập đến khi trong lòng thấy thoải mái mới thôi
Mái tóc đen nhánh được rẽ ngôi ba phần tư, khiến cho đôi mắt giao hòa giữa màu xanh và màu đen của nó có vẻ cực kỳ trong suốt.
Chiếc mũi nhỏ nhắn chắc chắn là di truyền từ gen tốt của cô.
Cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng mím chặt vì tức giận.
Lúc cậu bé nhìn thấy Bạch Tiểu Thi thì cố ý di chuyển một chút, cả người bày ra một tư thế tự vệ.
Bây giờ cuối cùng cô cũng đã tin lời của Bạch Hiểu Soái thường nói, đôi mắt giao hòa giữa màu xanh và màu đen kia nhất định là được di truyền từ ba của nó.
"Hừ..." Âu Dương Nhạc không hề nương tay, ném cái đĩa trong tay về phía ngực của Bạch Tiểu Thi.
Chiếc váy trắng trên người cô lập tức bị phủ đầy dầu mỡ của rau dưa với đầy đủ hương vị.
"Làm từng bước như con thì khi nào mới hết chứ?" Bạch Tiểu Thi đoạt lấy một cây chổi lau nhà trong tay người giúp việc, sau đó đặt lên trên bàn cơm: "Nhìn cô này."
Cô đứng trên bàn cơm, giống như đang quét rác mà quét hết bát đĩa trên bàn ăn.
"Loảng xoảng loảng xoảng." Nữ giúp việc vừa mới quét dọn xong một chỗ, bây giờ lại biến thành một mớ lộn xộn.
"A..." Các nữ giúp việc sợ đến mức liên tục hét lên không ngớt.
Cảnh Hạo Nhiên nghe được động tĩnh bên trong nhà ăn, lập tức chạy thật nhanh đến cửa, trợn mắt chết lặng nhìn chằm chằm vào hai người trên bàn cơm.
Chẳng nhẽ cô muốn phá hủy nhà ăn của biệt thự Âu Dương à?
Người phụ nữ này đang làm gì vậy?
Để cô tới chữa bệnh cho tiểu thiếu gia, khuyên nhủ tiểu thiếu gia ăn cơm.
Vậy mà cô ta còn cùng tiểu thiếu gia làm loạn, đập hết đồ ăn, tiểu thiếu gia còn có thể ăn cái gì nữa?
Trên mặt của Cảnh Hạo Nhiên tràn đầy mồ hôi lạnh, cả người đều run lên vì sợ hãi.
Nguy rồi, tất cả đều toang rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡