Hào Môn Truy Thê
Chương 32
⬅ Trước Tiếp ➡
"Cô Bạch, thiếu gia ở tiền sảnh chờ người, người mau đi theo tôi đi." Nữ giúp việc thấy cô đã tỉnh táo lại, vội vàng nói mục đích của mình.
"Âu Dương Thịnh?" Cô kêu lên một tiếng.
Bạch Tiểu Thi vừa gọi tên anh ra, trên môi cô liền cảm thấy đau nhói.
Đưa tay chạm vào khóe miệng, không có máu nhưng cô có thể cảm giác được có chút máu đã khô.
Tên lưu manh đó! Ngay cả gọi tên anh cũng sẽ làm cho miệng của mình đau nhức.
Ngay cả tên cũng có độc sao?
Dùng dao chém người sao?
Bạch Tiểu Thi hỏi: "Mấy giờ rồi?"
"Cô đã ngủ cả đêm rồi, bây giờ là hơn tám giờ sáng." Nữ giúp việc trả lời.
Bạch Tiểu Thi có chút kinh ngạc, cô đã ngủ lâu như vậy sao? Sao cảm giác như mới chỉ chợp mắt một lát vậy?
Coi như người đàn ông kia còn có chút lương tâm đi, không đưa cô lại vào hầm giam tự sinh tự diệt, còn để cho cô nghỉ ngơi trước một đêm.
Bạch Tiểu Thi đi theo người giúp việc cùng vài tên vệ sĩ, đi tới tiền sảnh.
Tiền sảnh ở tầng hai, dọc theo đường đi cô không ngừng quan sát.
Quang cảnh biệt thự Âu Dương, đương nhiên, đây cũng là lần đầu tiên cô được nhìn thấy mọi thứ vào ban ngày.
Tuy nhiên, cô lại không có tâm trạng thưởng thức mà chỉ thở dài và chỉ cảm thấy vô cùng buồn bã.
Người quá giàu có, mỗi một chỗ đều trang trí lộng lẫy giống như cung điện.
Mỗi loại đồ nội thất, trang trí đều là loại tinh xảo nhất, đắt tiền nhất.
Không thể phủ nhận, ánh mắt Âu Dương Thịnh vô cùng độc đáo, phong cách trang trí mới lạ, vô cùng thời thượng.
Bất cứ phòng ngủ nhỏ nào ở đây cũng đủ để cho cô sống cả đời.
⬅ Trước Tiếp ➡