⬅ Trước Tiếp ➡

tập giờ chỉ còn lại có Lê Dĩ Luân và Mạch Chí Cao.
Nhìn Mạch Chí Cao, Lê Dĩ Luân không nhanh không chậm hỏi "Sao gọi là Lili?" Mạch Chí Cao trưng ra biểu tình "Anh nhanh nhanh đến hỏi em đi mà" "Trên sân khấu, số 12 LiLi xuất hiện " Mạch Chí Cao thần bí nói.
"Anh hai Anh cũng biết cô ấy." "Ai " Lê Dĩ Luân bừng tỉnh.
"Cuối tuần trước, trong quán Bar Đức..." Mạch Chí Cao hạ giọng, có chút bỡn cợt.
"Cô thỏ có mái tóc xanh óng ánh, nốt ruồi đỏ nhỏ trên ngực..." Các tia laser trùng điệp giao nhau, xanh lá, đỏ, vàng, tím...
cùng ánh đèn neon như những tấm lưới to trải rộng.
Quán Bar kinh doanh đồ uống Đức, đang biểu diễn một trận đấu quyền anh, trong thời gian nghỉ giải lao giữa các hiệp, các cô gái sẽ mặc trên người những bộ đồ thỏ, đội trên đầu những bộ tóc giả có nhiều màu sắc khác nhau, tay giơ các tấm bảng ghi thương hiệu bia lên trên đầu rồi uyển chuyển đi xung quanh toàn bộ sàn đấu quyền anh.
Trên tấm thẻ còn ghi những con số, mỗi con số biểu thị tên các cô gái trong buổi tối hôm đó.
Mỗi khi chuông reo vào số nào thì cũng có nghĩa là đã có khách hàng đồng td mua bia của họ.
Đêm cuối tuần, tần suất chuông reo rất cao, trong lúc nhàm chán Mạch Chí Cao đã bấm chọn một thương hiệu bia.
Một cô thỏ với mái tóc xanh óng ánh, cùng đôi môi đỏ rực đi đến chỗ họ.
Cụ thể họ nói chuyện gì, mua trúng thương hiệu bia gì, Lê Dĩ Luân cũng không rõ cho lắm.
Bên dưới ánh đèn neon, khuôn mặt trang điểm đậm của cô gái giống như những sản phẩm sản xuất hàng loạt chạy trên dây chuyền.
Về cơ bản, anh chỉ nhớ đến cô gái kia khi cô ta là người đã từ chối lời mời của Mạch Chí Cao.
"Thật ngại quá Tối nay thì không được rồi." Có thể cô ta bịa ra lý do đó, hoặc là cô ta đã chọn được một người đàn ông hào phóng khác, cũng không ai có thể biết rõ được.
Lúc sau, Mạch Chí Cao có nói với Lê Dĩ Luân, cái ham muốn khao khát xuất phát từ chính bản thân của cậu ta "Em cũng chưa từng ngủ với cô gái có nốt ruồi đỏ trên ngực lần nàó.
Trên đường trở về, Mạch Chí Cao miêu tả sống động " Bên trái, dọc theo xương quai xanh đi xuống dưới tầm 6cm, gần tới rãnh ngực.
Thoạt nhìn như có đứa bé nghịch ngợm dùng bút dạ đỏ chấm lên, cái điểm nhỏ đó rõ ràng nổi bật, nhưng khi gặp không khí nó bay hơi , màu nhạt đi như thẩm thấu vào da, loáng thoáng như ẩn như hiện..." Lê Dĩ Luân thừa nhận, xung quanh con đường cũng tản ra nồng đậm mùi cồn.
Mạch Chí Cao nói không ngừng, từ chuyện lớn đến nhỏ, nhớ rõ từng chuyện trong quán Bar Đức, rồi cô thỏ nhỏ với mái tóc xanh óng ánh, có nốt ruồi đỏ trên ngực....
Người bận rộn thì thường hay quên mấy chuyện không đâu, nếu không phải Mạch Chí Cao nhắc lại lần nữa, chắc hẳn anh cũng chẳng nhớ ra nổi đã từng có người như vậy xuất hiện trong một đêm nào đó.
Giờ phút này, biểu cảm của Mạch Chí Cao thật sự rất thú vị, Lê Dĩ Luân gần như đã đoán được lý do tại sao cậu út họ Mạch lại khăng khăng muốn ở lại nơi này lâu hơn mọi khi.
Có hỏi cậu ta lý do thì chắc cũng kiểu như Lê Bảo Châu khi nói đến sự tồn tại của Ôn Lễ An tại Angel City mà thôi.
" Cách một ngày, em đến quán Bar Đức


⬅ Trước Tiếp ➡