Chương 8
anh không thể không quay trở lại Clark được.
Lúc này đây, anh nghĩ nếu anh đang đứng trước mặt các vị trưởng bối của Lê gia, họ sẽ vui vẻ vừa cười vừa nói với anh "Thế là cuối cùng, bảo bối duy nhất trong nhà chúng ta cũng đã giống như những cô gái bình thường khác", sau đó tiếp theo chắc chắn họ sẽ vỗ nhẹ lên vai anh "Lê Dĩ Luân Thật là một vinh dự lớn lao khi cậu được chứng kiến sự việc đã xảy ra lúc đó" .
Lê gia cũng được coi là một gia tộc lớn, trên dưới cộng lại vào khoảng 50 người, bốn người con, 2 trai, 2 gái đã sinh được tất thảy 9 đứa con, nhưng toàn bộ lại là con trai, không dễ gì cầu trời khấn phật mới có được mụn con gái như mong muốn.
Vậy nên khi bé gái này được sinh ra, nó luôn luôn được coi là bảo bối của toàn bộ gia tộc, "đứa bé ngoan" trong mắt các vị trưởng bối, vừa thông minh, xinh đẹp, thành tích học tập luôn luôn tốt nhất, từ khi còn nhỏ đến 18 tuổi chưa làm cho một ai lo lắng bao giờ.
Thế mà, hai tiếng trước người quản lý khu nghỉ dưỡng đã nói lại với anh rằng, "đứa bé ngoan của gia tộc" đã và đang bắt cóc một cô gái bản địa sau đó đem nhốt cô gái kia vào trong phòng tập quyền anh tại khu nghỉ.
Từ ba năm trước, Lê gia đã tiếp quản khu nghỉ dưỡng từ tay những người Indonesia.
Đây cũng được coi là một trong những dự án đầu tư tiềm năng có giá trị vô hạn của gia tộc Lê trên đất Philippines này.
Quan trọng nhất là gia tộc họ cuối cùng cũng có chỗ đứng không nhỏ tại nơi đây.
Cái nơi bò rắn hỗn tạp không rõ này, người bản địa tốt nhất nên ít kích thích tới họ thì hơn.
Sau khi xác dịnh đúng như những gì người quản lý khu nghỉ nói, Lê Dĩ Luân hít mạnh một hơi, đưa tay đẩy cánh cửa phòng tập quyền anh ra, đứng ngay giữa phòng lớn tiếng gọi một câu "Lê Bảo Châú...
"Lê Bảo Châú..
tiếng gọi thứ hai vừa mới cất lên, một cô gái mặc chiếc váy kẻ sọc có in nhân vật hoạt hình bước ra từ phía sau bao cát treo giữa phòng, theo sau cô gái là một cậu con trai mặc áo chiếc sơmi màu xám cậu út nhà Mạch gia.
Vừa đúng kỳ nghỉ hè, cả hai đã kéo nhau đến Manila tìm anh, năn nỉ muốn cùng anh theo đến Cebu chơi rồi tiếp đến là Clark, cả ba vốn đã thoả thuận sẽ cùng đi tới vịnh Subic, nhưng rồi hai người kia không ai bảo ai lại nói muốn ở lại Clark nghỉ ngơi chơi thêm một vài ngày.
Lúc này, hai người lại không ai bảo ai cùng nhau bước về phía anh, không hẹn mà cùng đồng thanh gọi lên một câu "Anh hai".
Hai dòng họ Lê và Mạch là bạn thân mấy đời, hai gia đình cộng lại trên dưới khoảng 100 người, những đứa trẻ nhỏ hơn Lê Dĩ Luân anh đều phải gọi một tiếng "Anh hai" .
"Đứa bé ngoan" bảo bối của Lê gia, thực đúng như cách gọi, cùng Mạch gia quyền lực có tiếng, muốn chơi kiểu gì đều có thể chơi, khởi xướng vụ bắt cóc này, dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán ra ai là kẻ chủ mưu đầu sỏ.
Lê Dĩ Luân quay sang Mạch Chí Cao hỏi "Cô gái đó có đẹp không?" " Cũng tạm chấp nhận được " Mạch Chí Cao một bộ ngữ khí cà lơ phất phơ, kiểu như việc đó không có liên quan đến mình cho lắm.
Lê Dĩ Luân ôm cánh tay, lạnh lùng nói "Thật sự đẹp như vậy?
" "...