⬅ Trước Tiếp ➡

Kiều Kiều có cảm giác toàn bộ hành trình họp bản thân đều đang nghe sách trời. Đạo diễn chính của bộ phim này là đạo diễn có nhãn hiệu lâu đời ở WAWA, danh từ chuyên nghiệp một người tiếp một người mà nhảy, giảng đến chỗ kích động còn sẽ quơ chân múa tay. Hơn nữa, đây là lần đầu tiên Kiều Kiều đóng thể loại lấy cốt truyện là chính, vậy nên cô không dám chậm trễ một chút nào. Kiều Kiều cầm một cây bút ghi chú ở trên tập kịch bản, viết lẫn lộn tiếng Trung và tiếng Anh bởi vì sợ bản thân kéo chậm chân sau của toàn bộ nhân viên trong đoàn làm phim.
Cô vùi đầu khổ sở nhớ chi tiết từng chỗ và còn thi thoảng nghiêng đầu liếc nhìn Chu Viễn Xuyên bên cạnh, kết quả lại bị thái độ nhàn nhã của đối phương làm buồn bực đến thiếu chút nữa sẽ hộc máụ Chu Viễn Xuyên thậm chí còn không thèm nghe nội dung cuộc họp Anh chỉ nhìn chằm chằm vào một tờ giấy nhỏ trước mặt và phát ngốc. Bởi vì do góc độ nên Kiều Kiều cũng không thể thấy rõ trên tờ giấy nhỏ viết cái gì, điều này càng khiến cô phi thường tò mò.
Bỏ qua chuyện đó, khi Kiều Kiều đứng trong thang máy chuẩn bị rời đi WAWA thì cũng là lúc chuyến xe buýt cuối cùng lăn bánh.
“Kiều Kiều, anh biết em đang ở chỗ này mà ” Kiều Kiều ngẩng đầu, cửa thang máy vừa mở ra thì thân hình cao lớn chặn ánh sáng của Tần Thụy Thành đã đứng ở ngoài cửa.
“A? Tần Tần, sao anh cũng ở chỗ này thế?” Kiều Kiều rất kinh ngạc.
“Trước khoan nói chuyện này, anh đứng chờ em lâu rồi á Mau đi theo anh.” Tần Thụy Thành chặn lại cửa thang máy sắp đóng rồi túm Kiều Kiều xong kéo ra bên ngoài.
“A?” Tất nhiên là Kiều Kiều dễ dàng bị Tần Thụy Thành túm ra khỏi thang máy. Cửa thang máy chậm rãi khép lại ở phía sau hai người và phát ra một tiếng ‘đinh’.
“Thế nào? Anh tìm em có việc gì gấp sao? Nhìn bộ dáng anh trông thực gấp…” Hai người vừa đi về phía trước Kiều Kiều vừa nhỏ giọng hỏi thầm, cuối cùng, bởi vì nhìn thấy khuôn mặt của Tần Thụy Thành càng thêm âm trầm? Cô đành yếu ớt mà im lặng.
“Em đã kết hôn với Tống Kỳ Ngôn rồi sao?” Tần Thụy Thành mở miệng nói chắc như đinh đóng cột.
Kiều Kiều sợ tới mức hồn phi phách tán.
“Không có không có Trời đất chứng giám ” Kiều Kiều vội vàng lắc đầu xua tay. “Anh nghĩ bậy đến đâu vậy? Sao em lại có thể kết hôn với Tống Kỳ Ngôn chứ? Giữa em và anh ấy chỉ là mối quan hệ cấp trên và cấp dưới mà thôi ”
"Vậy tại sao Tống Kỳ Ngôn lại đột nhiên cho em đóng vai chính trong bộ phim đó? ” Trên mặt Tần Thụy Thành hiện lên biểu tình ‘em không cần phải nói dối anh, anh đều biết hết rồi ’
“Em có biết chuyện bộ phim đó thay đổi nữ chính từ một sao nữ hạng nhất thành một nữ diễn viên nữ không có tiếng tăm gì ở WAWA khiến cho xôn xao bao nhiêu không? Hôm qua, có 5 8 người gì đấy nghe nói anh từng hợp tác với em nên đã tới nói bóng nói gió hỏi em là ai đấy ”
“Di… Em... Em không biết chuyện đó…” Kiều Kiều chột dạ cúi đầụ
“…” Tần Thụy Thành dừng lại bước chân. Anh híp mắt cúi người xuống nhìn chăm chú khuôn mặt của Kiều Kiềụ Kiều Kiều kiệt lực đối diện với tầm mắt của Tần Thụy Thành, không ngờ rằng anh lại đột nhiên duỗi tay nâng mặt cô lên rồi hôn.
Kiều Kiều trừng to đôi mắt. Cô chỉ cảm thấy khớp hàm ngay lập tức bị cạy ra, sau đó thì đầu lưỡi của anh nhanh chóng vói vào trong khoang miệng cô và dạo chơi một vòng.
Cô bây giờ giống như đột nhiên bị người khác lột sạch quần áo rồi sờ soạng toàn thân một lần.


⬅ Trước Tiếp ➡