Mà có nhiều người như vậy, bà ta lại không tiện trực tiếp lấy chổi đánh đứa trẻ, chỉ lấy đầu ngón tay ấn Lục Huy “Ít mẹ nó nói hươu nói vượn đi Tao bắt nạt mẹ mày lúc nào? Có phải bà ngoại bảo mày nói dối hay không?”
“Bà toàn bắt nạt mẹ cháu, đừng nói bà ngoại cháu ” Lục Huy gân cổ “Bà không bắt nạt mẹ cháu, sao tiền của ba cháu đều bị bà lấy đi? Bà còn hôm nào cũng sai mẹ cháu làm việc, bà và chú hai thím hai đều không làm ”
Có một số việc, trong lòng mọi người đều hiểu rõ, lại không thể nói thẳng ra.
Bà cụ Lục cảm thấy ánh mắt người xung quanh nhìn bà ta đều thay đổi, vội vàng túm cánh tay Lục Huy “Mày câm miệng cho tao ”
Lục Huy trơn trượt như con cá chạch, thấy bà ta muốn ra tay, cất bước chạy.
Bà cụ Lục không chỉ không bắt được người, còn khiến eo bị đau, hồi lâu không hồi phục.
Hà Thúy Phần thấy, vội vàng đi ra hoà giải “Đừng nóng giận đừng nóng giận, trẻ nhỏ không hiểu chuyện, nói bậy.”
“Cháu không nói bậy, bây giờ mẹ cháu còn nằm ở trên giường đất đấy ” Lục Huy lớn tiếng phản bác.
Giọng nói mềm mại của Lục Đào cũng theo sát sau đó “Đúng vậy, bà nội còn véo tai cháu ”
Vừa rồi thấy anh trai chạy, cô bé cũng chạy theo, tránh ở phía sau cửa, lộ ra nửa cái đầu nhỏ âm thầm quan sát.
Nhìn thấy bà cụ Lục hung dữ muốn đánh Lục Huy, cô bé lập tức nghĩ tới đêm qua, giọng nói trẻ con ở bên cạnh bổ đao.
Bà cụ Lục bị bọn họ làm tức giận đến tay run run, đỡ eo, nửa ngày cũng không đáp lời lại.
Đúng lúc này, bác sĩ Tôn đạp cái xe đạp ngoại trừ chuông không kêu thì chỗ nào cũng kêu đi ngang qua bên này.
Nhìn thấy bà cụ Lục, ông ấy gọi lại từ xa “Chị dâu Lục à, bà đưa con dâu cả nhà các người đi bệnh viện chưa? Vết thương trên đầu của cô ấy không thể kéo dài đâu, làm không tốt sẽ thật sự thành đồ ngốc đấy, bà tuyệt đối đừng quên.”
Đại khái là có việc gấp, bác sĩ Tôn cũng không dừng lại, đạp xe đi qua cửa nhà họ Lục.
Nhưng lời này của ông ấy không khác gì sấm sét nện vào đất bằng, bùng nổ trong nháy mắt.
Không hiểu rõ, tất cả đang nghị luận bà cụ Lục xuống tay quá tàn nhẫn, đánh con dâu choáng váng còn không đưa tới bệnh viện.
Có một số ít người hiểu rõ tình hình, nhưng vì ngày thường bà cụ Lục không biết làm người, nên cũng lười giải thích giúp bà ta.
Lục Huy càng tức đến đỏ mắt, nhào lên đẩy bà ta một phen, nói phải đi tìm bà ngoại và cậu cáo trạng.
Bà cụ Lục sống hơn nửa đời, chưa từng hết đường chối cãi như vậy, một cỗ tức giận vọt lên trên đầụ
“Chúng mày muốn lật trời rồi Mẹ chúng mày buổi tối còn chạy ra ngoài, tự mình bị xe đụng phải, lại đổ lên đầu tao ”
Bà ta túm cổ áo Lục Huy, kéo vào trong sân “Tao cho mày nói linh tinh này, xem tao có đánh chết mày không ”
Lục Đào thấy vậy lập tức lo lắng, bước chân ngắn nhỏ chạy vào trong nhà “Cha mau ra đây, bà nội muốn đánh chết anh trai ”
Cũng không biết là ai nghe nói đêm qua nhà họ Lục ầm ĩ chuyện có quỷ, nhéo giọng nói theo ngoài sân “Ai dám đánh con trai tôi? Tôi thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho bà…”
Bà cụ Lục nghe thấy, thân thể cứng đờ, tay nắm Lục Huy không tự giác buông lỏng.
Nhân cơ hội này, Lục Huy mắng một câu rồi chạy thoát khỏi tay bà ta, túm em gái Lục Đào chạy về nhà.
Hai đứa nhóc mệt đến thở hổn hển, Lục Huy còn không quên khóa trái cửa, phòng ngừa bà cụ Lục đuổi tới.
Tiểu Lục Đào thấy thế cũng đẩy băng ghế đến chèn cửa.
Chèn xong vẫn không yên tâm, cô bé lại vào nhà, hự hự kéo ra cái ghế làm lúc Lục Quốc Bình và Trần Phương Tú kết hôn.
Cuối cùng, cô bé thậm chí còn lấy con dao phay trên thớt, hai bàn tay nhỏ cố sức mà cầm theo.